Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

Lời thề được hóa giải

Trận đầu tiên và duy nhất giữa Arsenal và Chelsea chúng tôi từng xem trên sân cách đây không lâu, vào cuối mùa bóng 2008-2009. Trận đó Arsenal thua trên sân nhà với tỉ số 1-4 nên tan trận chúng tôi cùng các CĐV Arsenal kéo nhau ra về, đúng nghĩa “lủi thủi”. Từ đó tôi và vài người bạn thề không xem Arsenal - Chelsea trên sân nữa, tới khi nào Arsenal thắng được Chelsea mới tính sau.

Fabregas (bìa trái) và đồng đội Arsenal ăn mừng chiến thắng tưng bừng trước Chelsea - Ảnh: Reuters
Mùa bóng tiếp theo, Arsenal thua đội áo xanh phía tây London cả hai trận sân nhà và sân khách, đến đầu mùa năm nay lại tiếp tục thua 2-0 ở Stamford Bridge nên chúng tôi cứ tưởng lời thề của mình có huông. Nhưng rạng sáng qua, trận cuối cùng của thập kỷ trên sân Emirates đã hóa giải “huông” đó với chiến thắng 3-1 xứng đáng cho các chàng trai trẻ chủ nhà.

Cả hai đội khởi đầu hết sức dè dặt. Bàn mở tỉ số của Song cho Arsenal hai phút trước khi kết thúc hiệp 1 đã tạo nên một hiệp 2 tưng bừng nghẹt thở với ba bàn thắng liên tiếp chỉ trong sáu phút. Cứ tưởng tượng ai đó vô bếp pha trà (dân Anh nếu không uống bia thường uống trà khi xem bóng đá), chờ nước sôi, bỏ túi trà vô ấm hoặc ly, rót sữa, thêm đường, bưng vô phòng khách trở lại chắc chắn sẽ “tá hỏa” khi thấy tỉ số vừa 1-0 mà bây giờ đã 3-1.

Tuy ba bàn thắng của Arsenal chia đều cho ba tiền vệ nhưng đội trưởng Cesc Fabregas chính là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời mùa đông London trong trận derby thủ đô nước Anh. Dù được Barcelona, CLB sáng giá nhất thế giới hiện nay, chào mời săn đón, anh vẫn ở lại Arsenal và được các CĐV sân Emirates đáp lại sự trung thành bằng nhiều tình cảm yêu quý.
Băng trên tay anh nói anh là đội áo đỏ, Cesc! Cesc!
Đeo băng đội trưởng của Arsene Wenger, Cesc! Cesc!
Chúng ta có chàng trai từ Tây Ban Nha đầy nắng, anh ấy có bóng để chúng ta ghi bàn.
Francesc Fabregas, số 4 của Arsenal.
Đó là bài hát thường được CĐV Arsenal hát hò cổ vũ những trận Fabregas ra sân, và dù ở nhà xem tivi chúng tôi vẫn nghe bài hát đó như thể đang ngồi trong sân vận động. Sau đường chuyền cho đồng đội Iniesta ghi bàn duy nhất giúp Tây Ban Nha hạ Hà Lan giành ngôi vô địch World Cup mùa hè vừa qua, Fabregas trở lại London không lấy làm thuyết phục vì chấn thương và thường xuyên vắng mặt. Vừa trở lại, Fabregas đã ghi dấu ấn cho cả ba bàn thắng của các pháo thủ: là tác giả bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0 cũng như tạo hai đường chuyền trực tiếp giúp Song và Walcott ghi hai bàn còn lại.

Vậy là lời thề không đi xem Arsenal đá với Chelsea tạm thời được giải, mùa bóng sau tôi và những người bạn sẽ kiếm vé đi xem trận derby này (hoặc trong năm nay nếu hai đội gặp nhau ở Cúp FA). Nhưng trước mắt, tôi đã quyết định mua vé đến sân Upton Park xem các pháo thủ làm khách West Ham vào cuối tháng 1 này.

Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2010

Điềm rủi mùa Giáng sinh của Chelsea

Từ kinh nghiệm hàng trăm năm của xứ sở sáng chế môn bóng đá, ở Anh có câu: “Chỉ nên bắt đầu nhìn bảng xếp hạng vào ngày trước Giáng sinh”.

Drogba và Chelsea đang trải qua giai đoạn đầy thất vọng về phong độ - Ảnh: Reuters
Quả vậy, trong lịch sử, thời điểm ngay trước Noel chính là thời điểm mang ý nghĩa quyết định sống còn đối với những đội có tham vọng giành ngôi vô địch (hoặc “tham vọng” trụ hạng đối với đội yếu). Đó cũng là lúc giải ngoại hạng đã đi được gần nửa đường, chân dung nhà vô địch bắt đầu “le lói”, những điểm mạnh yếu của cả 20 đội đã được các chuyên gia phân tích cặn kẽ.

Để kiểm chứng câu truyền miệng trong “giang hồ” nói trên, chúng tôi bỏ thời gian ngồi thống kê bảng xếp hạng ngay trước Noel so với cuối mùa ở mười mùa bóng gần nhất, và đã phát hiện nhiều điều thú vị. Nếu chỉ dựa vào những con số thống kê này, có thể rút ra những dự đoán cho mùa bóng năm nay:

1. Chelsea sẽ trở thành cựu vô địch

Có lẽ các CĐV đội bóng nhà giàu phía tây London sẽ lấy làm thất vọng vì lịch sử chống lại họ. Chelsea giành ngôi vô địch ba lần trong thập niên (2004-2005, 2005-2006 và mùa bóng năm ngoái), cả ba lần họ đều đứng đầu bảng xếp hạng ngay trước Noel. Như vậy nếu Chelsea có khả năng chiếm ngôi quán quân thì phong độ đã chín vào thời điểm cuối tháng 12, nếu không xem như mùa đó nhường cho đội khác.

2. Arsenal và Manchester United chia nhau 50% khả năng nâng cúp

Hai lần Arsenal vô địch trong thập niên (2001-2002 và 2003-2004) đều là hai mùa họ xếp nhì bảng xếp hạng trước Noel. Hiện các học trò ông Wenger cũng đang xếp thứ nhì. Bởi vậy lực lượng CĐV trung thành của đội bóng bắc London ắt hẳn đang đan chéo ngón tay cầu nguyện lịch sử lặp lại, và các pháo thủ sẽ bứt phá vào nửa sau mùa bóng để giành ngôi vị được chờ đợi suốt hơn sáu năm nay.

Thống kê cũng đứng về phía M.U, trong số năm mùa bóng “những con quỷ đỏ” thành Manchester giành ngôi vô địch, có hai lần họ đứng đầu bảng trước Noel (2000-2001 và 2006-2007). Hiện đội tuyển thành công nhất nước Anh thập niên này đang có phong độ rất ổn định và vẫn chưa thua trận nào, tuy vẫn không tránh được tình trạng để hòa quá nhiều và mất điểm không đáng trước các đối thủ dưới cơ.

3. Sẽ không có bất ngờ cho “ngựa ô”?

Trong suốt thập niên, lần duy nhất một đội nằm ngoài “Big four” (tên gọi nhóm Arsenal, Chelsea, Liverpool và M.U) có được vị trí nhất hoặc nhì trước Noel đã cách đây gần 10 năm, khi Newcastle United dẫn đầu bảng xếp hạng. Đó cũng là khởi đầu một trong những thời kỳ hoàng kim nhất của “chích chòe”, kết thúc ba mùa bóng liên tiếp với những vị trí lần lượt thứ tư, ba và năm.

Và nhiều khả năng đó là lần cuối cùng một đội bóng ngoài “Big four” giành vị trí danh giá. Ngay cả thời điểm gần đây khi Man City tiêu tiền như nước nhưng vẫn không mua nổi vị trí nhất nhì trước Noel.

Dĩ nhiên trong bóng đá mọi thống kê đều chỉ mang tính tương đối, “người tính không bằng trời tính”. Thành tích của đội bóng còn phụ thuộc nhiều vào chấn thương, phong độ cầu thủ, chiến lược của HLV, tài năng của những cầu thủ sắp đầu quân sau đợt chuyển nhượng tháng 1 tới...

Vì vậy, hãy chờ xem Giải ngoại hạng Anh mùa này có khép lại với những bất ngờ lật đổ các con số thống kê hay không.

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

Giáng sinh ở xứ thần tiên

Những thành phố, làng mạc tôi từng đi qua dù đẹp đến mấy, nổi tiếng chừng nào vẫn có những góc... xấu. Ngoại trừ Bruges, xứ thần tiên tôi từng đến vào dịp Giáng sinh.

Trong cuốn tiểu thuyết trinh thám Chuyến tàu Stambul (1932), văn hào Anh Graham Greene, tác giả tiểu thuyết Người Mỹ trầm lặng, viết: “Và tia nắng cuối cùng hiện ra khi tàu đi ngang Bruges... Ở một nơi giữa những tăm tối lại có một thành phố cổ, giống như một viên ngọc khét tiếng, được nhiều kẻ ngắm nhìn, bàn tán và đến thăm”.

Những nhân vật của Greene đi ngang qua Bruges (Brugge trong tiếng vùng Flanders, Bỉ) trên chuyến tàu xa hoa Orient Express từ London. Chúng tôi cũng đi từ London nhưng trên tàu Eurostar, đoạn đường gần 400km từ thủ đô nước Anh đến thủ đô Brussels của Bỉ chỉ mất một giờ rưỡi, thêm một giờ trên tàu địa phương để đến Bruges - một thế giới hoàn toàn khác.

Những con đường lát đá cuội hẹp với những ngôi nhà xưa dẫn chúng tôi đến nơi trú ngụ những ngày cuối năm trong một con hẻm quanh co. Phố cổ Bruges nổi tiếng với nhiều nhà nghỉ nhỏ kiểu gia đình thế này. Sau bữa tối gọn nhẹ, chúng tôi đến một quán bia. Quốc gia nhỏ bé chỉ hơn 10 triệu dân này lại là nơi sản xuất nhiều loại bia nhất thế giới, có cả những cách pha chế đặc biệt từ thời Trung cổ.

Xe đạp - phương tiện giao thông ưa thích của người dân Bruges
Sáng sớm, chúng tôi đến quảng trường Markt, một trong những khu phố cổ được bảo tồn tốt nhất châu Âu. Xe ngựa chở du khách lọc cọc đi ngang những ngôi nhà có mái đầu hồi cong cong duyên dáng được sơn nhiều màu vui mắt, không khác nhà trong truyện thần tiên của Grimms hoặc Andersen trong trí tưởng tượng trẻ con.

Nổi bật trên những ngôi nhà thấp ba tầng có đầu hồi nhọn ấy là tháp chuông Belfort được xây từ thế kỷ 13, thời hoàng kim của Bruges nhờ buôn vải và len từ Anh, đồng thời là đầu mối giao thương của cả khu vực với vùng Địa Trung Hải. Bên dưới là những sạp gỗ lúp xúp của khu chợ nhóm họp trước Giáng sinh giăng đèn đón khách đến thăm không chỉ bằng quà lưu niệm mà còn bằng những quầy xúp ốc, philê cá nướng, xúc xích nướng kẹp bánh mì và những món ngon lành khác. Quầy thức uống mùa đông có lẽ đắt hàng nhất với trà đen, sôcôla nóng, rượu mulled wine: vang đỏ hâm nóng với cam, quế, đậu khấu và đường, cà phê pha whisky và kem.

Rời Markt, chúng tôi vòng qua đường Vlamingstraat, nơi vào thế kỷ 13 nhiều người tụ tập đến nhà một người Bỉ tên Van de Burse để buôn bán chứng khoán. Vì vậy Bruges là thành phố đầu tiên chính thức có hoạt động này trên thế giới, cũng vì vậy mà ngày nay trong nhiều ngôn ngữ khác nhau, chữ “bourse” có nghĩa là thị trường chứng khoán. Nổi bật trên phố Vlamingstraat là nhà thờ Máu thánh được xây từ thế kỷ 12, nơi lưu giữ một trong những thánh tích thiêng liêng nhất của châu Âu cổ đại: chiếc lọ nhỏ đựng vài giọt máu, được cho là máu của Chúa và được mang đến đây sau cuộc Thập tự chinh.

Khu chợ Giáng sinh đầy màu sắc dưới chân tháp chuông Belfort

Bên cạnh nhà thờ, tòa thị chính cũng là một công trình tuyệt mỹ, được xây từ thế kỷ 14 với mặt ngoài bằng đá sa thạch, chạm khắc nhiều tượng của các bá tước xứ Flanders, dù phần lớn được làm lại cách đây hơn 300 năm sau khi tượng nguyên bản bị quân đội Pháp phá hủy. Những ngày cuối năm ở đây có thêm nhiều đèn trang trí lung linh, còn sân trượt băng phía trước đầy người chơi trong tiếng nhạc hội hè. Tây Âu đã dùng hệ thống sưởi bằng gas từ rất lâu, nhưng ở Bruges hầu như tất cả quán cà phê, nhà hàng, cửa hiệu... đều còn giữ lại lò sưởi kiểu xưa làm ấm lòng những khách phương xa đến thành phố. Những khám phá như vậy đã làm nên một kỳ Giáng sinh ý nghĩa.

Như khi lang thang trong những góc phố xa quảng trường, tình cờ phát hiện ngôi nhà ở đường Vette Poort được xây từ năm 1434 và từng là một trong rất nhiều nhà tế bần ở Bruges những thế kỷ trước, làm tôi nhớ đến câu chuyện thần tiên Bên cửa sổ nhà tế bần của Andersen: “Những đứa trẻ đáng thương ấy, chúng mới vui làm sao, chúng chơi và chạy nhảy cùng nhau vui thích! Những đôi má đỏ và những cặp mắt thiên thần! Nhưng chúng không có giày lẫn bít tất”.

Nên trong đêm Giáng sinh, khi nhấm nháp món sò hấp rượu vang ngon tuyệt trong một nhà hàng khuất sau quảng trường Markt bên lò sưởi ấm áp của xứ sở đẹp như chuyện thần tiên, bên ngoài gió đông vẫn thổi lạnh se sắt và chuông nhà thờ sắp đổ nửa đêm, tôi mong ông già Noel có thật.

Một trong những nhà thờ rải rác khắp Bruges

Thứ Sáu, 3 tháng 12, 2010

Giáng sinh buồn của nước Anh

Trong truyện Bài thánh ca Giáng sinh (A Christmas carol), văn hào Anh Charles Dickens có viết “Dường như có một điều kỳ diệu trong bản thân cái tên Giáng sinh”.

Chủ tịch FIFA Sepp Blatter (bìa trái) trao cúp vàng cho Phó thủ tướng Nga
Igor Shuvalov sau khi Nga được công bố thắng cuộc - Ảnh: Reuters
Những ngày đầu tháng 12 này, quê hương Dickens chìm trong tuyết lạnh tê tái, đi bộ ra đường tuyết đóng băng trơn té ê mông, giao thông ngưng trệ, tay chân buốt giá, nhưng lòng ai cũng nóng như lửa đốt, hồi hộp chờ “điều kỳ diệu” trước Giáng sinh, nhưng cuối cùng không có khoảnh khắc thần kỳ nào cho đảo quốc: Anh không được chọn làm nước chủ nhà World Cup 2018 sắp tới này.

Với chủ đề “Nước Anh hòa hợp. Đón mời thế giới” (England united. The world invited), gói thầu của Anh được xem là ấn tượng nhất với sự tham gia của một lực lượng hùng hậu những HLV hàng đầu giải ngoại hạng, Thủ tướng Cameron, ngôi sao David Beckham, và đặc biệt có cả hoàng tử Williams. Đó là về khía cạnh chuyên nghiệp, còn về mặt “tâm linh”, Anh còn có sự hậu thuẫn của Paul, bạch tuộc “quốc tịch” Anh và sống tại Đức, khi tháng 8 vừa qua, không lâu trước khi chết, nhà tiên tri nhuyễn thể này dự đoán Anh sẽ là nước chủ nhà 2018.

Tuy nhiên, Anh đã thất bại. Cựu ngôi sao của tuyển Anh Alan Shearer thừa nhận thất bại là đau đớn. “Tôi vẫn hi vọng trong cuộc đời mình nước Anh sẽ tổ chức lại World Cup. Nhưng điều đó đã không xảy ra” - Shearer nói với BBC.

Trên thế giới, phần lớn mọi người đều nghĩ Anh là ứng cử viên sáng giá, nhưng ở chính hòn đảo này các CĐV lại dè dặt hơn. Trước khi có kết quả, không ít CĐV đã có nhiều lý do để nghĩ Anh sẽ không được chọn. Roland - một CĐV - nói với chúng tôi: “Sau khi những đội bóng Anh bị cấm chơi ở châu Âu vào thập niên 1980, nhiều nước ở lục địa vẫn xem Anh là “người anh em họ hàng hư hỏng”, mặc dù cho đến nay vấn đề bạo lực bóng đá ở nhiều nơi khác tệ hơn Anh rất nhiều. Còn một vấn đề nữa: một số người cho rằng Anh đã kiếm được rất nhiều tiền từ giải ngoại hạng, vì vậy nên để nơi khác tổ chức World Cup.

Lý do cuối cùng: FIFA muốn World Cup có một di sản bền vững, Anh đã có hệ thống hạ tầng vững mạnh cho bóng đá ở nhiều cấp độ và môn thể thao này đã nằm trong tinh thần quốc gia từ vài trăm năm nay, vì vậy FIFA muốn di sản này đến một nơi khác, như từng là trường hợp của Mỹ 1994 và Nam Phi 2010”.

Xem truyền hình trực tiếp trên tivi, nhìn đám đông chịu cái lạnh buốt giá ngồi bên cầu Tower chờ kết quả, tôi mong họ về nhà tìm niềm vui từ bữa tiệc có gà tây quay và rượu vang cho quên đi nỗi buồn “đất mẹ của bóng đá” không được làm chủ nhà. Dù sao đi nữa, Anh vẫn có thể tiếp tục đấu thầu cho năm 2030.

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

Tottenham làm nên chuyện lớn

Cách đây vài tuần, khi trận derby Bắc London giữa Arsenal và Tottenham trong khuôn khổ vòng 14 Giải ngoại hạng trên sân Emirates đang đến lúc gay cấn và Arsenal dẫn trước 2-0, cô bạn Jennifer, giáo viên ở khu Tottenham, Bắc London, bảo tôi: “Sao cổ vũ Arsenal, phải cổ vũ đội yếu chớ”. Tôi nói: “Trời, Tottenham có phải đội yếu đâu?”, cô trả lời: “Nhưng so với Arsenal, Tottenham vẫn là đội yếu”.

Tiền vệ Modric của Tottenham mừng chiến thắng trước Liverpool
Ảnh: Reuters
Khả năng bình luận bóng đá của Jennifer tương đương... mẹ tôi, nghĩa là dừng lại ở những câu đại loại “thấy ông thủ môn vô lưới lượm banh tội nghiệp quá!”. Có lẽ vì vậy mà cô vẫn tưởng Tottenham ngắc ngoải ở Giải ngoại hạng và đá với Arsenal sẽ cầm chắc thua.

Cô không biết cách đó không lâu “đội yếu” vừa thắng đương kim vô địch Champions League 3-1, sau đó thắng luôn kình địch Arsenal 3-2 và cuối tuần này cũng giành trọn 3 điểm sau khi bị Liverpool dẫn trước.

Pha đá phản lưới nhà của hậu vệ Skrtel giúp Tottenham gỡ hòa 1-1 phút 65 trận Tottenham thắng Liverpool 2-1 đêm 28-11 đã làm nên kỷ lục cho lịch sử Giải ngoại hạng, biến vòng đấu thứ 15 năm nay cả 20 đội đều ghi bàn. Tổng cộng có 41 bàn thắng được ghi. Dù “phượng hoàng vẫn còn trong tro tàn” Liverpool chỉ là cái bóng của chính mình, cũng phải công nhận Spurs đã có một cuộc lội ngược dòng ngoạn mục. Đó là lần thứ năm trong mùa bóng các học trò ông Redknapp bị dẫn trước nhưng kết thúc trận đấu thắng lợi.

Đội yếu Tottenham năm nay đang làm nên những bất ngờ chấn động. Tại giải đấu danh giá Champions League, họ đang đứng nhất bảng A trong bảng có “đại gia” Inter Milan và Werder Bremen. Còn tại Giải ngoại hạng, Spurs đang đứng ở vị trí thứ 5, chỉ kém đội dẫn đầu M.U (31 điểm) 6 điểm.

Không có những cầu thủ đắt giá như Chelsea hay M.U nhưng hiện giờ hàng công của Tottenham lại là nỗi khiếp sợ của hậu vệ bất cứ đối thủ nào, với tốc độ và sự linh hoạt của Defoe, Lennon và Modric. Ngoài ra, ngôi sao 21 tuổi Bale và tân binh người Hà Lan Van der Vaart cũng mang đến luồng sinh khí mới cho Spurs.

Trong khi Manchester City với “túi ba gang” không bao giờ cạn tiền chỉ nhắm đến một trong bốn vị trí đầu đủ để tham gia Champions League mùa sau, HLV Redknapp lại tuyên bố Spurs là ứng cử viên chức vô địch Giải ngoại hạng.

Phép thử lớn cho Spurs là trận đấu thứ bảy sắp tới làm khách trên sân Birmingham. St Andrews, sân nhà Birmingham, vốn khét tiếng về việc chèn ép đối phương và bạo lực đám đông, chưa kể đội này vừa thắng Chelsea 1-0 vòng đấu trước.

Nhưng tới thời điểm này, có lẽ chỉ mỗi mình cô bạn Jen của tôi xem Tottenham là đội yếu mà thôi.

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Hiện tượng “mèo đen”

Ở nhiều nơi trên thế giới, mèo đen là điềm báo xui xẻo. Trong lịch sử nhiều nước phương Tây, mèo đen còn làm liên tưởng đến hình ảnh của những mụ phù thủy. Tuy nhiên ở Anh, mèo đen lại tượng trưng cho sự may mắn, cũng giống như việc hứng lá mùa thu, đụng vào gỗ hoặc treo hình... vành móng ngựa trước nhà.

Các cầu thủ Chelsea cay đắng với thất bại
trước “mèo đen” Sunderland - Ảnh: Reuters
Không biết có phải nhờ vậy mà Sunderland - CLB có biệt danh “những con mèo đen” - đã làm nên lịch sử khi là đội đầu tiên của giải kể từ đầu mùa sút tung lưới Chelsea trên sân Stamford Bridge và thắng đậm 3-0.

Trước vòng đấu thứ 13 Giải ngoại hạng Anh diễn ra cuối tuần qua, Chelsea dù đã thua hai trận sân khách nhưng là đội duy nhất có kết quả sân nhà toàn thắng, riêng Cech là thủ môn duy nhất tại giải vẫn giữ sạch mành lưới ở các trận chơi trên sân nhà.

Thêm vào đó, đúng mười năm nay Sunderland không thắng được Chelsea ngay cả trên sân nhà lẫn sân khách, vì vậy các công ty cá cược tại Anh đã đặt tỉ lệ 1 ăn đến 165 cho những ai đặt niềm tin vào “mèo đen” khoác áo trắng - đỏ.

Khi Welbeck ghi bàn ấn định tỉ số 3-0 từ một sai lầm ngớ ngẩn của hậu vệ kỳ cựu Ashley Cole ở phút 86, tôi nghĩ tới một đồng nghiệp cũ của mình, Frank. Thời điểm năm 2007, tôi làm việc cho một công ty dược phẩm ở Berkshire, một hạt (county) cách London nửa giờ xe lửa.

Trong công ty có Frank - quản lý phòng kinh doanh, khoảng 55 tuổi và là một CĐV trung thành của Sunderland - tất cả các trận trên sân Ánh Sáng (sân nhà của Sunderland), ông đều lái xe từ nơi ở cách Sunderland tận miền bắc gần 1.000km cả đi lẫn về để xem.

Năm đó “mèo đen” dưới sự dẫn dắt của HLV Roy Keane vừa được lên Giải ngoại hạng nhờ vô địch Giải Championship bên dưới.

Trong một buổi ăn trưa ngồi chung với Frank và nhiều người khác, khi mọi người bàn chuyện bóng đá, tôi nói: “Tôi nhớ mùa bóng 1999-2000 Sunderland khởi đầu hay quá, Kevin Philips gần như trận nào cũng ghi bàn, được giải Chiếc giày vàng châu Âu nữa”.

Chỉ vậy mà Frank sáng mắt lên, cười hớn hở vì CĐV các đội lớn quen với việc nhiều người biết đội mình, còn CĐV đội nhỏ thường rất phấn khởi khi được ai đó nhắc tới và nhớ chi tiết.

Vì vậy sau đó những đồng nghiệp khác lâu lâu gặp tôi lại “méc”: “Frank mỗi lần nói chuyện bóng đá hay nhắc tới bạn đó. Ông khoe cô ấy còn biết cả Kevin Philips mùa bóng 1999-2000 nữa”. Đúng là sức hấp dẫn của bóng đá làm bất cứ ai, dù ở vị trí nào, độ tuổi nào, cũng giống như con nít.

Cuối tuần vừa qua tại tất cả mười trận ở Giải ngoại hạng, nếu bạn để ý sẽ thấy trên ngực áo của tất cả cầu thủ và HLV trên sân đều cài một bông hoa vải màu đỏ nhụy đen. Đó là hoa anh túc, biểu tượng để tưởng nhớ binh lính Anh tại Chiến tranh thế giới.

Hằng năm vào ngày chủ nhật thứ nhì của tháng 11, trên toàn nước Anh diễn ra ngày tưởng niệm (Remembrance Day) nên trước trận đấu cuối tuần đó cầu thủ và khán giả đều dành một phút mặc niệm.

Trở lại trận Chelsea thua 0-3 trên sân nhà chủ nhật vừa rồi, khi truyền hình chiếu cảnh khán giả trên sân bỏ về giữa chừng, bình luận viên truyền hình nói: “Kết quả trận này không những làm “mèo đen” đến từ vùng Tyne và Wear vui mừng mà cả những CĐV đến từ bắc London cũng vậy”.

Quả thật, việc Chelsea đột ngột sẩy chân đã giúp Arsenal với chiến thắng 2-1 trên sân Everton rút ngắn cách biệt chỉ còn 2 điểm khiến vòng đấu tiếp theo trở nên hấp dẫn hơn nhiều.

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Dặm đường thức ăn

Anh Đức, một người bạn thân ở Sài Gòn, có việc đi công tác London nên mẹ tôi nhờ gửi giùm một mớ sách và đồ ăn, trong đó có gói chà bông cá thu mẹ tự làm.

Trông đứng trông ngồi ngày anh qua, khi nhận đồ tôi không khui ra xem cuốn sách mình xuất bản cách đây ba tháng chưa thấy mặt mũi, chỉ lăm le mở gói chà bông bốc nhai ngon lành. Chà bông cá nên không thành sợi dài như chà bông thịt mà nhỏ mịn và dai, ăn không cần nhắm mắt cũng tưởng tượng ra giống đang ăn cá thu mới mua về ở chợ quê còn tươi rói đem chiên muối sư kiểu miền Trung.


Một cửa hàng ở nông trại miền quê, nơi thức ăn được sản xuất ngay tại chỗ
và từ những nhà cung cấp địa phương (Kent, Anh) - Ảnh: Giáng Uyên


Ở Anh những ngày cuối tuần hay có chợ nông dân, đồ ăn mắc hơn nhiều so với siêu thị nhưng người ta vẫn hay đi mua, một phần vì muốn ủng hộ những cơ sở nhỏ lẻ, một phần vì đồ ăn ở chợ tươi ngon hơn. Chợ nông dân là một phần di sản văn hóa Anh, nơi dân địa phương đến để bán nông sản do chính mình trồng, nuôi, bắt, hái, lượm, ướp, nấu, muối, xông khói...

Ở châu Âu sống thân thiện với môi trường nên rất để ý “dặm đường thức ăn” (food miles), tránh những món phải chuyên chở xa, trong khi siêu thị bán nho Nam Phi, xúc xích Tây Ban Nha thả giàn thì chợ nông dân chỉ được phép có những món chuyên chở từ cách nơi bán không đầy trăm dặm (150km).

Ồ, vậy thì kém xa chợ quê tôi. Gần như tất cả những món ngày đó đều có “dặm đường thức ăn” lòng vòng trong làng, vì quê mùa mới vậy nhưng bây giờ thành ra phù hợp với xu hướng văn minh quốc tế.

Hành, ngò, bầu, bí, mướp, ớt, tỏi mấy bà già trồng trong vườn, sáng sớm ra hái một mớ bỏ vô rổ mây mang thẳng ra chợ. Thịt heo, bò, gà, vịt cũng mua của mấy người nuôi trong xóm. Nước mắm tự làm bán, đong bằng lít. Trứng gà nhà mới đẻ mang ra chợ, nhỏ và trắng hồng trong rổ lót rơm, không to khủng bố và nhợt nhạt như trứng công nghiệp bây giờ.

Mãng cầu, ổi, mít, sabôchê... chín cây thơm lừng, không có bóng dáng lê táo Trung Quốc lạt lẽo. Chỉ có đồ biển phải mua xa một chút rồi mang về chợ bán, nhưng xa cũng chỉ là Nha Trang cách gần 15 cây số, về tới còn giãy đành đạch như thường. Đó là chưa kể những ngày mưa lụt người ta bắt được cá tràu, cá rô ăn không hết cũng mang ra chợ, tươi ngon gì đâu!
Ẵm em lên võng mà đưa
Để mẹ đi chợ mua dừa về ăn
Tôi không có em để ẵm lên võng mà đưa chờ mẹ đi chợ về, tôi chờ mẹ đi chợ về một mình, đói bụng lấy tô cơm chiên tóp mỡ ra ngồi hàng hiên vừa ăn vừa chờ. Mẹ về không chỉ mua dừa như trong câu ca dao kia, mẹ còn mua chè đậu ván, chè chuối, mua cua, cá thu, cá ngừ, bánh ít lá gai.

Vật giá hồi xưa rẻ nên ở quê dù không khá giả cũng ăn ngon. Lâu lâu tôi đòi chở đi chợ Thành cách nhà bốn cây số, vào ăn đúng hai món bún thịt nướng và chè trái cây thập cẩm, suốt hơn mười năm. Có lần mẹ tôi ngán quá dắt tôi qua hàng khác ăn bún bò, nhưng chỉ đúng một lần đó thôi rồi tôi đòi quay lại với hai món tủ.

Mẹ thỉnh thoảng đi mua hàng ở Sài Gòn mấy ngày mới về, chị Ba tôi đảm nhận việc nấu ăn. Tôi lên lớp 8, chị Ba học đại học xa nên tôi bắt đầu biết đi chợ nấu ăn. Gần nhà có chợ nhỏ gọi là chợ “cây giáng hương” vì nhóm gần một cây giáng hương cổ thụ nhiều người đồn có ma, tan học về tôi đạp xe đi mua đồ ăn về nấu.

Một trong những món đầu tiên là canh thịt heo bằm nêm mắm và vắt chanh, ngoài ra không còn gì trong canh nữa hết, anh Hai tôi kêu “trời, canh gì canh chanh?” nhưng cũng ăn hết. Sau đó, tôi biết mua rau nấu canh tôm tươi, mua xương hầm canh bí đỏ, mua cá cơm, hành, ngò, ớt, bạc hà và giá nấu canh chua.

Lần vừa rồi về lại quê ăn canh chua và phở tôi mới nhớ giá ở Khánh Hòa ngon quá. Hồi học cấp III tôi có đứa bạn tên Sáng, nhà làm giá nên còn được biết với tên “Sáng giá”, nói tuy cọng giá ở quê ốm chứ không mập như giá Sài Gòn nhưng giòn ngon hơn nhiều.

Bốc chà bông cá thu ăn không, tự nhủ ngày mai sẽ gọi điện cho mẹ khoe đã gặp anh Đức rồi, ăn chà bông dù băng qua bao nhiêu dặm vẫn ngon giống y cá thu mới mua về chiên muối sư. Và sẽ dặn mẹ chừng nào con về Việt Nam, nhớ dắt con đi chợ quê ăn hàng “đã điếu” nghen.