Thứ Hai, 17 tháng 1, 2011

Buồn người vui ta

Vào những trận đấu có các HLV đang trên bờ vực bị sa thải, CĐV đối phương thường hay hát bài Guantanamera, bài hát Cuba nổi tiếng rất được ưa chuộng trên thế giới, ở VN những năm 1990 cũng thường nghe.
Hình ảnh đầy thất vọng của HLV Grant trong trận West Ham thua Arsenal 0-3 - Ảnh: Reuters
Khi tôi đứng trên sân Boleyn Ground thứ bảy vừa rồi xem trận West Ham - Arsenal, CĐV Arsenal sau khi hát bài đó tiếp tục đổi lời thành “Bị sa thải trong vòng một giờ. Ông sẽ bị sa thải trong vòng một giờ”. Trước trận đấu, những ai mê bóng đá mở tivi hoặc các trang web thể thao sẽ thấy tràn ngập tin Avram Grant sẽ bị thay sau trận gặp Arsenal bằng Martin O’Neill, mặc dù trước đó vừa giành chiến thắng 2-1 trước Birmingham ở lượt đi bán kết Carling Cup.

Trong một trận đấu diễn biến gần như chỉ nghiêng về phía đội khách, thỉnh thoảng lúc các cầu thủ chấn thương hoặc chuẩn bị sút phạt, trận đấu tạm ngưng, tôi lại đưa mắt nhìn về khu vực HLV. Tôi không thấy được những biểu hiện trên gương mặt hai người, chỉ thấy ông Grant đứng im lặng như tượng gần đường biên suốt trận đấu.

Vào cuối trận, trong khi các cầu thủ West Ham đi xuống đường hầm không chào khán giả (vì hầu hết đã bỏ về sớm sau khi đội bóng bị dẫn trước 0-3), HLV Grant đứng lại vỗ tay chào tạm biệt rồi rút khăn quàng cổ đang đeo ném lên tặng CĐV trung thành còn lại trên sân.

Thật ra tôi không thấy “tội”, hay “thông cảm” cho ông Grant (hay ông Hodgson, hay sắp tới là Houllier, Ancelotti...) như nhiều người thường nghĩ. Đã làm nghề HLV thì phải nhắm tới những lúc như thế này, nếu không làm được tốt tất yếu phải ra đi. Người duy nhất trong vòng vài năm nay bị sa thải không công bằng, theo tôi, là ông Chris Hughton, cựu HLV Newcastle.

Còn đối với ông Grant, mùa bóng này West Ham quá bết bát. Đây là thời điểm tối quan trọng vì “những cây búa” (biệt danh của đội bóng) đang trong cuộc đua giành sân Olympic đang xây dựng ở Stratford, phía đông London, với Tottenham, sau khi Thế vận hội kết thúc vào mùa hè năm sau. Nếu West Ham bị xuống hạng, xem như cầm chắc mất sân cho Tottenham.

Quá khứ huy hoàng là HLV duy nhất đưa Chelsea vào chung kết Champions League không giúp được gì cho HLV Grant. West Ham trong trận đấu với Arsenal không thể hiện bất cứ ham muốn chiến thắng nào, vẻ mặt rầu rĩ của ông Grant đã nói lên được cục diện trận đấu.

CĐV Arsenal xung quanh tôi không ai ngồi trên ghế, tất cả đều đứng suốt trận hò reo. 2.000 người cổ vũ đội khách lại át giọng hơn 30.000 CĐV đội nhà. Có một bài hát khác được lặp đi lặp lại là: “Chúng ta sẽ không bao giờ thi đấu với mi nữa” (ý nói West Ham mùa sau sẽ xuống hạng, không có dịp đá với Arsenal).

Hai cầu thủ xuất sắc nhất trận đấu là Wilshere và Van Persie. Cầu thủ 19 tuổi Wilshere tuy không ghi được bàn nào nhưng thật sự là nhạc trưởng của trận đấu, làm Fabregas mờ nhạt hẳn. Còn Van Persie là cầu thủ quan tâm đến CĐV nhất. Trong tất cả tình huống đá phạt góc ở hiệp hai, khi cầu môn West Ham ở phía CĐV Arsenal đứng, anh đều la to và dùng tay ra hiệu cho CĐV hát nữa để cổ động tinh thần. Hai lần ghi bàn, nhất là quả penalty ấn định tỉ số 3-0, anh đều chia sẻ với CĐV rất nhiệt tình, làm chúng tôi có lặn lội đường xa cũng thấy vui.

Hai tuyến xe điện ngầm từ Upton Park đều bị ngưng đúng ngày diễn ra trận đấu, xe buýt vài phút một chuyến không chở nổi vài chục ngàn CĐV nên chúng tôi đi bộ hơn năm cây số tới trạm xe lửa gần nhất. Tuy sân West Ham ở London nhưng đi xem trận đấu hết tổng cộng cả ngày trời, về đến nhà người hâm mộ Arsenal ai cũng “liệt giường” nhưng đều vui như mở hội. “Vui ta” thì “buồn người”, nhưng biết làm sao được?

Thứ Bảy, 15 tháng 1, 2011

Đất khách

Hôm nay tôi sẽ vượt “đường xa vạn dặm” đến West Ham xem Arsenal thi đấu. Đúng nghĩa đường xa vạn dặm vì sân Boleyn Ground của West Ham tuy cũng ở London nhưng tận phía đông, chỉ có hai tuyến xe điện ngầm đi đến và cả hai đều bị ngưng vào đúng hôm nay để sửa chữa.

Tiền đạo Andrey Arshavin (giữa) - niềm hi vọng của Arsenal trong trận gặp West Ham - Ảnh: AFP
Có đi cổ vũ ở xa mới thấy được tình cảm CĐV với đội bóng. Trên sân nhà, được che chở bởi vài chục ngàn CĐV cùng hội cùng thuyền hò reo “ăn hiếp” trọng tài và đối phương, tình cảm đó vẫn không lớn bằng khi là một cá thể trong nhóm nhỏ đơn độc trên đất khách xa lạ. Những trận đấu tôi đi xem trên đất khách ít hơn xem trên sân nhà, nhưng đều để lại nhiều kỷ niệm làm mỗi lần nghĩ đến tình yêu bóng đá Anh trong tôi lại dậy lên.

Trận đấu đầu tiên tôi xem trên sân khách cách đây gần bảy năm ở League One, dưới Giải ngoại hạng hai bậc, đến sân Bristol City cổ vũ đội Luton Town của anh bạn Alastair. Tôi nhớ nhân viên an ninh hỏi chúng tôi đúng một câu: “Đội nhà hay đội khách?” (Home or Away?). “Đội khách”, chúng tôi trả lời, rồi được dẫn vào khu vực khách có lối đi riêng. Sau này xem bóng đá nhiều nơi tôi mới biết các sân vận động lớn đều đánh dấu sẵn các lối vào trên vé, không như sân nhỏ Ashton Gate tôi đến năm nào.

Hôm đó đội Luton Town thắng 2-1, chúng tôi rời sân khá hớn hở, chưa kịp mở miệng khen đội mình đá hay quá thì Alastair đã lôi tôi vào xe, đóng sập cửa xe thì thào: “Trời ơi, mình là khách, mình thắng trên sân của “nó”, CĐV đang tức giận biết mình cổ vũ đội khách có khi gây sự, phiền phức lắm. Mấy lúc này phải giữ thái độ trung lập”.

Lời dặn của anh tôi ghi nhớ nhất khi đến Old Trafford xem M.U tiếp Arsenal vào đầu mùa bóng 2009-2010, vì tôi cổ vũ Arsenal nhưng vé dành cho đội khách rất ít không mua được nên đành lấy vé ngồi ở khu vực CĐV quỷ đỏ. Theo đúng luật, bạn không được làm vậy và nếu CĐV xung quanh bạn phát hiện có thể yêu cầu an ninh mời bạn ra khỏi sân, nên tôi miễn cưỡng vỗ tay cho mỗi pha tấn công của đội chủ nhà mặc dù thỉnh thoảng vẫn nhìn xuống dàn CĐV Arsenal chỉ có một nhóm bên dưới với ánh mắt “u buồn”.

Ồ, những trận trên đất khách! Sân Craven Cottage của Fulham có một khu dành cho cả CĐV chủ nhà, khách và trung lập để dễ bán hết vé, cũng là khu tôi ngồi quay lưng lại với sông Thames gió thổi lạnh tê tái cõi lòng. Sân Stamford Bridge của Chelsea cố ý làm khu vực khán đài của đội khách thấp hơn đội nhà, HLV và các cầu thủ dự bị đội khách phải ngước lên mới thấy diễn biến trên sân, ai cũng ngao ngán “Chelsea làm vậy là chơi không đẹp”. Sân St Andrews của Birmingham khét tiếng bạo lực đám đông, một trong những “chiêu” CĐV đội Birmingham thường dùng là giả bộ hỏi giờ, nếu bạn trả lời bằng giọng London là họ lẳng lặng tìm cách gây hấn!

Và hôm nay, một ngày mùa đông London giống như miền quê VN trong truyện Đất khách của Lý Lan, nơi “khí lạnh và sương mù, không rõ từ những đỉnh đồi chung quanh rải xuống hay từ những ao mương ở vùng lòng chảo tỏa lên, bảng lảng khắp nơi, pha mờ cảnh trí thành một bức tranh thủy mặc lung linh”, tôi sẽ đến “đất khách” Upton Park, nơi đội chủ nhà đã đè bẹp M.U 4-0 hơn tháng trước ở tứ kết Carling Cup, để cổ vũ cho các pháo thủ Arsenal - đội không biết đến mùi chiến thắng trong ba trận gần nhất tính ở mọi đấu trường.

Thứ Sáu, 7 tháng 1, 2011

"Tôi không quen những trận kiểu thế này"

Trận đấu được chờ đợi nhất vòng 22 Giải ngoại hạng Anh giữa Arsenal và Man City trên sân Emirates rạng sáng 6-1 (giờ VN) lại là trận duy nhất kết thúc với tỉ số hòa không bàn thắng.

Joe Hart - “người hùng” của M.C - cười hạnh phúc trên sân Emirates - Ảnh: Reuters
Mùa bóng năm ngoái, cũng sau trận hòa 0-0 với Man City trên sân Emirates, khán giả còn nhớ HLV Wenger lắc đầu ngao ngán khi trả lời phỏng vấn trên truyền hình: “Tôi không quen những trận đấu kiểu thế này”. Năm nay có lẽ ông vẫn... chưa quen nên diễn biến giống y hệt!

Ở lượt đi vào tháng 10-2010, các pháo thủ đã thắng đội bóng nhà giàu 3-0 trên sân khách. Tuy nhiên tỉ số này không phản ánh đúng thực lực hai đội vào thời điểm đó, khi Boyata của Man City bị thẻ đỏ ngay từ phút thứ 5 khiến đội chủ nhà chơi gần như toàn bộ trận đấu chỉ với mười người. 0-3 cũng là kết quả thua đậm nhất của Man City từ đầu mùa tới giờ, tuy nhiên dường như đội bóng áo xanh lại không nung nấu ý chí rửa thù cho lắm.

Lối đá “chắc cú” của Man City làm chúng tôi tưởng không phải đang theo dõi Giải ngoại hạng Anh mà là xem đội tuyển quốc gia Ý hoặc những CLB trong giải Serie A thi đấu. Ông Mancini quả đã để lại di sản bóng đá Ý đậm nét từ sự nghiệp nhiều năm làm HLV Fiorentina, Lazio và Inter Milan.

Phong cách phòng thủ chặt và ru ngủ đối phương không được nhiều người ưa thích nhưng là một phong cách hiệu quả. Ông đem các học trò đến sân Emirates để lấy kết quả hòa và đã đạt được mục đích.

Vậy là bốn lần đến Emirates gần đây nhất, đội bóng áo xanh không ghi được bàn nào. Ngay cả Tevez, “hung thần” của các thủ môn và tạm xếp thứ nhì danh sách vua phá lưới giải ngoại hạng, cũng không có duyên ghi bàn vào lưới Arsenal.

Trong số mười trận đối đầu các pháo thủ gần đây khi khoác áo lần lượt ba đội West Ham, M.U và Man City, Tevez chỉ ghi được đúng một bàn. Trên sân Emirates rạng sáng qua, anh bị thay ra ở những phút cuối, một điều khá hiếm thấy.

Sau một thời gian dài bị khủng hoảng lực lượng do chấn thương, Arsenal hiện đang thừa tiền vệ và tiền đạo, đến nỗi mới đây HLV Wenger lên tiếng muốn đưa Vela cho CLB khác mượn để anh có cơ hội được cọ xát nhiều hơn. Nasri đã ghi được chín bàn, nhiều hơn hai mùa bóng trước cộng lại. Walcott đã bắt đầu “biết suy nghĩ” khi đá bóng, không còn đơn thuần là một cầu thủ chỉ giỏi chạy nhanh.

Đó là chưa kể lực lượng Arshavin, Bendtner, Fabregas, Chamakh, Song, Rosicky.

Các chân sút của Arsenal dù ghi được nhiều bàn thắng nhất giải ngoại hạng tới thời điểm trước vòng đấu cũng đều không hạ được Hart. Anh hiện là thủ môn xuất sắc nhất với nhiều pha cứu nguy điệu nghệ, chỉ mới để lọt lưới 16 bàn sau 22 trận, trong đó có 11 trận giữ sạch lưới không thua bàn nào cho đội áo xanh.

Gần như cả trận đấu Fabianski của Arsenal không phải thực hiện một pha cứu nguy nào, trong khi Hart vất vả làm việc liên tục, đáng kể nhất là pha bay người đấm bóng từ cú sút phạt của Van Persie. Những ai không thích Man City dù sao cũng “an ủi” hi vọng Hart sẽ cống hiến cho đội tuyển quốc gia Anh được như vậy.

Cũng trong vòng đấu này, các ứng cử viên chức vô địch đều có kết quả tệ: Tottenham thua Everton 1-2 còn Chelsea bất ngờ ngã ngựa 0-1 trước Wolves đang đứng chót giải. Vì vậy M.U là đội “phơi phới” nhất vì giành được 3 điểm quý giá để giữ vững ngôi đầu bảng.

Thứ Hai, 3 tháng 1, 2011

"Năm mới phát tài" của các đội bóng lớn

Những trận đấu ngày đầu năm tại Giải ngoại hạng Anh không trận nào có kết quả hòa, các đội lớn đều khởi đầu năm mới tốt đẹp và giành trọn 3 điểm.

Manchester United ăn mừng chiến thắng trước West Brom - Ảnh: Reuters
Chơi bóng vào hai ngày Boxing Day (26-12) và New Year’s Day (1-1) là truyền thống bóng đá ở Anh, cũng giống như việc ở đây xem bóng đá tại pub (quán rượu, bia địa phương) chứ không vào quán cà phê. Ông Tom, từng đi xem bóng đá từ những năm thập niên 1960, nói với vẻ “hoài cổ”: “Hồi đó cứ ngày đầu năm tôi chở con đi tới sân vận động. Vé rẻ, dễ mua, chỗ đậu xe gần ngay sân. Cầu thủ được trả lương ít lắm, không ai giàu như bây giờ. Ngày đầu năm giải hay sắp xếp những trận derby hai đội địa phương gặp nhau để xem xong về nhà cho nhanh”.

Còn hôm nay, nếu nhìn vào bảng thi đấu ngày 1-1 không thấy bất cứ một trận derby nào. Trang web chính thức của giải (premierleague.com) đã nhấn mạnh Liên đoàn Bóng đá Anh (FA) cố ý tránh không sắp xếp những trận giữa hai đội cùng địa phương vì những trận đó dễ có gây hấn, cãi cọ và cả đánh nhau (hàng xóm lúc nào cũng ghét nhau hơn ở xa “khuất mắt”).

Trong trận đấu sớm, sau khi sẩy chân hòa Birmingham vào phút cuối lượt đấu Boxing Day, M.U đã giành chiến thắng sát nút 2-1 trước West Brom trên sân khách. Ngày đầu năm cũng đánh dấu bàn thắng đầu tiên của Rooney cho M.U từ “open play” (bàn thắng không tính penalty và đá phạt trực tiếp) kể từ tháng 3 năm ngoái trận lượt đi bán kết Champions League thua Bayern Munich 1-2 trên sân khách. Tình cờ cả hai bàn thắng của Rooney tuy cách nhau tám tháng nhưng đều là bàn mở tỉ số cho trận đấu từ phút thứ 2.

Hàng xóm Man City cũng giành chiến thắng 1-0 trước Blackpool trong một trận đấu tỏa sáng của thủ môn Hart. Hiện anh là thủ môn tốt nhất giải kể từ đầu mùa đến giờ, với nhiều trận giữ sạch lưới và nhiều pha cứu nguy xuất sắc. Nếu Man City vào được Champions League mùa bóng năm sau, thủ môn số 1 của tuyển Anh là một trong những cầu thủ có công lớn nhất.

Hàng xóm xa hơn một tí Liverpool cũng chật vật kiếm được 3 điểm trước Bolton sau khi để thua Wolves ngay trên sân nhà vài ngày trước. Wolves là đội cầm đèn đỏ, từ đầu giải tới thời điểm đó chưa thắng trên sân khách trận nào nên kết quả thua của Liverpool đã làm chiếc ghế của ông Hodgson lung lay hơn bao giờ hết. Tuy đội áo đỏ thắng trong năm mới nhờ pha ghi bàn trong những phút đá bù giờ của tiền vệ đang bị thất sủng Joe Cole, ông cũng chưa yên tâm uống champagne ăn mừng vì còn quá nhiều việc phải làm để phượng hoàng thoát khỏi tro tàn.

Trong số những trận thắng ngày đầu năm, Arsenal có tỉ số cao nhất khi đến làm khách ở miền trung. Tuy hiện đang trong nhóm cuối bảng nhưng Birmingham luôn có kết quả rất tốt trên sân nhà St Andrew’s: thắng Chelsea, hòa Tottenham, Liverpool và M.U. Vì vậy trận thắng đậm 3-0 là món quà sinh nhật thứ 18 các pháo thủ dành cho cậu em út Wilshere sinh ngày 1-1-1992.

Cuộc đua giành ngôi vô địch đang ngày càng hấp dẫn. Những trận đấu liên tiếp sắp tới sẽ là phép thử sức bền của quán quân tương lai.

Thứ Tư, 29 tháng 12, 2010

Lời thề được hóa giải

Trận đầu tiên và duy nhất giữa Arsenal và Chelsea chúng tôi từng xem trên sân cách đây không lâu, vào cuối mùa bóng 2008-2009. Trận đó Arsenal thua trên sân nhà với tỉ số 1-4 nên tan trận chúng tôi cùng các CĐV Arsenal kéo nhau ra về, đúng nghĩa “lủi thủi”. Từ đó tôi và vài người bạn thề không xem Arsenal - Chelsea trên sân nữa, tới khi nào Arsenal thắng được Chelsea mới tính sau.

Fabregas (bìa trái) và đồng đội Arsenal ăn mừng chiến thắng tưng bừng trước Chelsea - Ảnh: Reuters
Mùa bóng tiếp theo, Arsenal thua đội áo xanh phía tây London cả hai trận sân nhà và sân khách, đến đầu mùa năm nay lại tiếp tục thua 2-0 ở Stamford Bridge nên chúng tôi cứ tưởng lời thề của mình có huông. Nhưng rạng sáng qua, trận cuối cùng của thập kỷ trên sân Emirates đã hóa giải “huông” đó với chiến thắng 3-1 xứng đáng cho các chàng trai trẻ chủ nhà.

Cả hai đội khởi đầu hết sức dè dặt. Bàn mở tỉ số của Song cho Arsenal hai phút trước khi kết thúc hiệp 1 đã tạo nên một hiệp 2 tưng bừng nghẹt thở với ba bàn thắng liên tiếp chỉ trong sáu phút. Cứ tưởng tượng ai đó vô bếp pha trà (dân Anh nếu không uống bia thường uống trà khi xem bóng đá), chờ nước sôi, bỏ túi trà vô ấm hoặc ly, rót sữa, thêm đường, bưng vô phòng khách trở lại chắc chắn sẽ “tá hỏa” khi thấy tỉ số vừa 1-0 mà bây giờ đã 3-1.

Tuy ba bàn thắng của Arsenal chia đều cho ba tiền vệ nhưng đội trưởng Cesc Fabregas chính là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời mùa đông London trong trận derby thủ đô nước Anh. Dù được Barcelona, CLB sáng giá nhất thế giới hiện nay, chào mời săn đón, anh vẫn ở lại Arsenal và được các CĐV sân Emirates đáp lại sự trung thành bằng nhiều tình cảm yêu quý.
Băng trên tay anh nói anh là đội áo đỏ, Cesc! Cesc!
Đeo băng đội trưởng của Arsene Wenger, Cesc! Cesc!
Chúng ta có chàng trai từ Tây Ban Nha đầy nắng, anh ấy có bóng để chúng ta ghi bàn.
Francesc Fabregas, số 4 của Arsenal.
Đó là bài hát thường được CĐV Arsenal hát hò cổ vũ những trận Fabregas ra sân, và dù ở nhà xem tivi chúng tôi vẫn nghe bài hát đó như thể đang ngồi trong sân vận động. Sau đường chuyền cho đồng đội Iniesta ghi bàn duy nhất giúp Tây Ban Nha hạ Hà Lan giành ngôi vô địch World Cup mùa hè vừa qua, Fabregas trở lại London không lấy làm thuyết phục vì chấn thương và thường xuyên vắng mặt. Vừa trở lại, Fabregas đã ghi dấu ấn cho cả ba bàn thắng của các pháo thủ: là tác giả bàn thắng nâng tỉ số lên 2-0 cũng như tạo hai đường chuyền trực tiếp giúp Song và Walcott ghi hai bàn còn lại.

Vậy là lời thề không đi xem Arsenal đá với Chelsea tạm thời được giải, mùa bóng sau tôi và những người bạn sẽ kiếm vé đi xem trận derby này (hoặc trong năm nay nếu hai đội gặp nhau ở Cúp FA). Nhưng trước mắt, tôi đã quyết định mua vé đến sân Upton Park xem các pháo thủ làm khách West Ham vào cuối tháng 1 này.

Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2010

Điềm rủi mùa Giáng sinh của Chelsea

Từ kinh nghiệm hàng trăm năm của xứ sở sáng chế môn bóng đá, ở Anh có câu: “Chỉ nên bắt đầu nhìn bảng xếp hạng vào ngày trước Giáng sinh”.

Drogba và Chelsea đang trải qua giai đoạn đầy thất vọng về phong độ - Ảnh: Reuters
Quả vậy, trong lịch sử, thời điểm ngay trước Noel chính là thời điểm mang ý nghĩa quyết định sống còn đối với những đội có tham vọng giành ngôi vô địch (hoặc “tham vọng” trụ hạng đối với đội yếu). Đó cũng là lúc giải ngoại hạng đã đi được gần nửa đường, chân dung nhà vô địch bắt đầu “le lói”, những điểm mạnh yếu của cả 20 đội đã được các chuyên gia phân tích cặn kẽ.

Để kiểm chứng câu truyền miệng trong “giang hồ” nói trên, chúng tôi bỏ thời gian ngồi thống kê bảng xếp hạng ngay trước Noel so với cuối mùa ở mười mùa bóng gần nhất, và đã phát hiện nhiều điều thú vị. Nếu chỉ dựa vào những con số thống kê này, có thể rút ra những dự đoán cho mùa bóng năm nay:

1. Chelsea sẽ trở thành cựu vô địch

Có lẽ các CĐV đội bóng nhà giàu phía tây London sẽ lấy làm thất vọng vì lịch sử chống lại họ. Chelsea giành ngôi vô địch ba lần trong thập niên (2004-2005, 2005-2006 và mùa bóng năm ngoái), cả ba lần họ đều đứng đầu bảng xếp hạng ngay trước Noel. Như vậy nếu Chelsea có khả năng chiếm ngôi quán quân thì phong độ đã chín vào thời điểm cuối tháng 12, nếu không xem như mùa đó nhường cho đội khác.

2. Arsenal và Manchester United chia nhau 50% khả năng nâng cúp

Hai lần Arsenal vô địch trong thập niên (2001-2002 và 2003-2004) đều là hai mùa họ xếp nhì bảng xếp hạng trước Noel. Hiện các học trò ông Wenger cũng đang xếp thứ nhì. Bởi vậy lực lượng CĐV trung thành của đội bóng bắc London ắt hẳn đang đan chéo ngón tay cầu nguyện lịch sử lặp lại, và các pháo thủ sẽ bứt phá vào nửa sau mùa bóng để giành ngôi vị được chờ đợi suốt hơn sáu năm nay.

Thống kê cũng đứng về phía M.U, trong số năm mùa bóng “những con quỷ đỏ” thành Manchester giành ngôi vô địch, có hai lần họ đứng đầu bảng trước Noel (2000-2001 và 2006-2007). Hiện đội tuyển thành công nhất nước Anh thập niên này đang có phong độ rất ổn định và vẫn chưa thua trận nào, tuy vẫn không tránh được tình trạng để hòa quá nhiều và mất điểm không đáng trước các đối thủ dưới cơ.

3. Sẽ không có bất ngờ cho “ngựa ô”?

Trong suốt thập niên, lần duy nhất một đội nằm ngoài “Big four” (tên gọi nhóm Arsenal, Chelsea, Liverpool và M.U) có được vị trí nhất hoặc nhì trước Noel đã cách đây gần 10 năm, khi Newcastle United dẫn đầu bảng xếp hạng. Đó cũng là khởi đầu một trong những thời kỳ hoàng kim nhất của “chích chòe”, kết thúc ba mùa bóng liên tiếp với những vị trí lần lượt thứ tư, ba và năm.

Và nhiều khả năng đó là lần cuối cùng một đội bóng ngoài “Big four” giành vị trí danh giá. Ngay cả thời điểm gần đây khi Man City tiêu tiền như nước nhưng vẫn không mua nổi vị trí nhất nhì trước Noel.

Dĩ nhiên trong bóng đá mọi thống kê đều chỉ mang tính tương đối, “người tính không bằng trời tính”. Thành tích của đội bóng còn phụ thuộc nhiều vào chấn thương, phong độ cầu thủ, chiến lược của HLV, tài năng của những cầu thủ sắp đầu quân sau đợt chuyển nhượng tháng 1 tới...

Vì vậy, hãy chờ xem Giải ngoại hạng Anh mùa này có khép lại với những bất ngờ lật đổ các con số thống kê hay không.

Thứ Hai, 20 tháng 12, 2010

Giáng sinh ở xứ thần tiên

Những thành phố, làng mạc tôi từng đi qua dù đẹp đến mấy, nổi tiếng chừng nào vẫn có những góc... xấu. Ngoại trừ Bruges, xứ thần tiên tôi từng đến vào dịp Giáng sinh.

Trong cuốn tiểu thuyết trinh thám Chuyến tàu Stambul (1932), văn hào Anh Graham Greene, tác giả tiểu thuyết Người Mỹ trầm lặng, viết: “Và tia nắng cuối cùng hiện ra khi tàu đi ngang Bruges... Ở một nơi giữa những tăm tối lại có một thành phố cổ, giống như một viên ngọc khét tiếng, được nhiều kẻ ngắm nhìn, bàn tán và đến thăm”.

Những nhân vật của Greene đi ngang qua Bruges (Brugge trong tiếng vùng Flanders, Bỉ) trên chuyến tàu xa hoa Orient Express từ London. Chúng tôi cũng đi từ London nhưng trên tàu Eurostar, đoạn đường gần 400km từ thủ đô nước Anh đến thủ đô Brussels của Bỉ chỉ mất một giờ rưỡi, thêm một giờ trên tàu địa phương để đến Bruges - một thế giới hoàn toàn khác.

Những con đường lát đá cuội hẹp với những ngôi nhà xưa dẫn chúng tôi đến nơi trú ngụ những ngày cuối năm trong một con hẻm quanh co. Phố cổ Bruges nổi tiếng với nhiều nhà nghỉ nhỏ kiểu gia đình thế này. Sau bữa tối gọn nhẹ, chúng tôi đến một quán bia. Quốc gia nhỏ bé chỉ hơn 10 triệu dân này lại là nơi sản xuất nhiều loại bia nhất thế giới, có cả những cách pha chế đặc biệt từ thời Trung cổ.

Xe đạp - phương tiện giao thông ưa thích của người dân Bruges
Sáng sớm, chúng tôi đến quảng trường Markt, một trong những khu phố cổ được bảo tồn tốt nhất châu Âu. Xe ngựa chở du khách lọc cọc đi ngang những ngôi nhà có mái đầu hồi cong cong duyên dáng được sơn nhiều màu vui mắt, không khác nhà trong truyện thần tiên của Grimms hoặc Andersen trong trí tưởng tượng trẻ con.

Nổi bật trên những ngôi nhà thấp ba tầng có đầu hồi nhọn ấy là tháp chuông Belfort được xây từ thế kỷ 13, thời hoàng kim của Bruges nhờ buôn vải và len từ Anh, đồng thời là đầu mối giao thương của cả khu vực với vùng Địa Trung Hải. Bên dưới là những sạp gỗ lúp xúp của khu chợ nhóm họp trước Giáng sinh giăng đèn đón khách đến thăm không chỉ bằng quà lưu niệm mà còn bằng những quầy xúp ốc, philê cá nướng, xúc xích nướng kẹp bánh mì và những món ngon lành khác. Quầy thức uống mùa đông có lẽ đắt hàng nhất với trà đen, sôcôla nóng, rượu mulled wine: vang đỏ hâm nóng với cam, quế, đậu khấu và đường, cà phê pha whisky và kem.

Rời Markt, chúng tôi vòng qua đường Vlamingstraat, nơi vào thế kỷ 13 nhiều người tụ tập đến nhà một người Bỉ tên Van de Burse để buôn bán chứng khoán. Vì vậy Bruges là thành phố đầu tiên chính thức có hoạt động này trên thế giới, cũng vì vậy mà ngày nay trong nhiều ngôn ngữ khác nhau, chữ “bourse” có nghĩa là thị trường chứng khoán. Nổi bật trên phố Vlamingstraat là nhà thờ Máu thánh được xây từ thế kỷ 12, nơi lưu giữ một trong những thánh tích thiêng liêng nhất của châu Âu cổ đại: chiếc lọ nhỏ đựng vài giọt máu, được cho là máu của Chúa và được mang đến đây sau cuộc Thập tự chinh.

Khu chợ Giáng sinh đầy màu sắc dưới chân tháp chuông Belfort

Bên cạnh nhà thờ, tòa thị chính cũng là một công trình tuyệt mỹ, được xây từ thế kỷ 14 với mặt ngoài bằng đá sa thạch, chạm khắc nhiều tượng của các bá tước xứ Flanders, dù phần lớn được làm lại cách đây hơn 300 năm sau khi tượng nguyên bản bị quân đội Pháp phá hủy. Những ngày cuối năm ở đây có thêm nhiều đèn trang trí lung linh, còn sân trượt băng phía trước đầy người chơi trong tiếng nhạc hội hè. Tây Âu đã dùng hệ thống sưởi bằng gas từ rất lâu, nhưng ở Bruges hầu như tất cả quán cà phê, nhà hàng, cửa hiệu... đều còn giữ lại lò sưởi kiểu xưa làm ấm lòng những khách phương xa đến thành phố. Những khám phá như vậy đã làm nên một kỳ Giáng sinh ý nghĩa.

Như khi lang thang trong những góc phố xa quảng trường, tình cờ phát hiện ngôi nhà ở đường Vette Poort được xây từ năm 1434 và từng là một trong rất nhiều nhà tế bần ở Bruges những thế kỷ trước, làm tôi nhớ đến câu chuyện thần tiên Bên cửa sổ nhà tế bần của Andersen: “Những đứa trẻ đáng thương ấy, chúng mới vui làm sao, chúng chơi và chạy nhảy cùng nhau vui thích! Những đôi má đỏ và những cặp mắt thiên thần! Nhưng chúng không có giày lẫn bít tất”.

Nên trong đêm Giáng sinh, khi nhấm nháp món sò hấp rượu vang ngon tuyệt trong một nhà hàng khuất sau quảng trường Markt bên lò sưởi ấm áp của xứ sở đẹp như chuyện thần tiên, bên ngoài gió đông vẫn thổi lạnh se sắt và chuông nhà thờ sắp đổ nửa đêm, tôi mong ông già Noel có thật.

Một trong những nhà thờ rải rác khắp Bruges