Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Bản giao hưởng ngọt và đắng

TT - 1g45 rạng sáng mai 8-9 (giờ VN), Anh sẽ làm khách trên sân Thụy Sĩ ở vòng loại Euro 2012. Trận đầu tiên ông Capello làm HLV đội Anh cũng gặp Thụy Sĩ, tình cờ lại là trận đầu tiên tôi đến sân vận động Wembley xem trực tiếp đội tuyển quốc gia Anh thi đấu. Vì vậy trận Anh thắng Thụy Sĩ 2-1 vào tháng 2-2008 tôi vẫn còn nhớ rõ, giống như mối tình đầu dù “điên dại” người ta vẫn nhớ vậy.

Tinh thần các cầu thủ Anh đã phấn chấn hơn sau trận mở màn thắng Bulgaria 4-0 - Ảnh: Reuters

Nhìn lại lịch sử, hóa ra Anh và Thụy Sĩ có nhiều duyên nợ. Không chỉ ông Capello, trận đầu tiên HLV huyền thoại Alf Ramsey mang các học trò ra nước ngoài cũng là trận gặp đội tuyển vùng núi Alps này ở Basel năm 1963. Trận đó Anh thắng Thụy Sĩ 8-1, và ba năm sau Alf Ramsey mang về cúp vô địch World Cup đầu tiên và duy nhất đến nay cho nước Anh.

Nhưng Thụy Sĩ hiện là đội tuyển duy nhất đánh bại Tây Ban Nha ở World Cup 2010 vừa qua tại Nam Phi và cũng giữ kỷ lục đá World Cup không bị thủng lưới lâu nhất (559 phút).

CĐV Anh như chim sợ cành cong, trận thắng Bulgaria 4-0 trên sân Wembley tuần qua chưa đủ khôi phục niềm tin vào đội tuyển. Trận gặp Thụy Sĩ cách đây hơn hai năm rưỡi tôi đi xem với anh bạn người Anh Alastair, lúc đó tuyển Anh vừa mới bị loại khỏi Euro 2008, sa thải ông McClaren và thuê ông Capello về cải tổ. Lúc đó tinh thần anh bạn rất hưng phấn, tin tưởng vào một tương lai xán lạn cho bóng đá quê hương.

Nhưng hôm qua khi tôi hỏi có hào hứng xem vòng loại không, anh lại không lạc quan: “Đội tuyển cần một cuộc cách mạng đúng nghĩa, bắt đầu từ một lớp trẻ mới. Các cầu thủ của mình không đủ kỹ thuật. Cách huấn luyện đội Anh coi trọng sức mạnh, tốc độ chạy và chiều cao hơn là kỹ thuật và kỹ năng”.

Alastair còn nói một điều ai cũng đang lo ngại: “Tuyển Anh là đội duy nhất không có cầu thủ nào chơi cho CLB nước ngoài. Tôi biết một trong những lý do chính là vì Giải ngoại hạng Anh trả lương quá cao, nhưng điều đó có nghĩa các cầu thủ Anh không phải suy nghĩ nhiều và không có cơ hội làm quen với những lối đá khác nhau”.

Nếu không có gì thay đổi, rạng sáng mai tuyển Anh tiếp tục vắng nhiều cầu thủ trụ cột vì chấn thương. Thêm vào đó, Wayne Rooney cuối tuần rồi vừa bị lên báo với một xìcăngđan đời tư không được hay cho lắm, có thể ảnh hưởng đến tinh thần thi đấu. Phong độ của Rooney trong trận mở màn Anh thắng Bulgaria 4-0 được đánh giá rất cao, tuy không ghi bàn nhưng cả bốn bàn thắng đều có công của anh.

Màn trình diễn của Rooney được phóng viên Brian Glanville của tờ Times gọi là bittersweet (vừa ngọt vừa đắng) vì không ai mong anh sẽ “làm ăn” được gì lại chơi hay đột xuất, còn khi được trông đợi quá nhiều trước World Cup lại làm mọi người thất vọng não nề.

Chữ “bittersweet” mà Glanville dùng làm tôi nhớ tới lời một bài hát của The Verve: “Cuộc sống này là một bản giao hưởng vừa ngọt vừa đắng”, rất thích hợp để mô tả tinh thần CĐV Anh về đội tuyển quốc gia.

Tình cờ, The Verve là ban nhạc rock nổi tiếng thế giới đến từ Wigan, nơi có CLB vừa “vươn lên từ tro tàn” thắng Tottenham 1-0 trên sân khách sau khi để thua hai trận liên tiếp trên sân nhà với tổng tỉ số 10-0 tại giải ngoại hạng. Hi vọng đội Anh cũng sẽ vươn lên từ đống tro tàn World Cup.

Chủ Nhật, 5 tháng 9, 2010

Hat-trick ngọt ngào cho Defoe

TT - Lẽ ra Jermain Defoe phải đi phẫu thuật chấn thương và vắng mặt trong trận Anh - Bulgaria. Nhưng anh vẫn nằng nặc đòi được thi đấu khi khăng khăng với bác sĩ: “Hãy tin ở tôi, tôi biết cơ thể mình ra sao”.

Defoe ăn mừng bàn thắng vào lưới Bulgaria. Ảnh: AFP
Sau khi ghi bàn thứ ba, dù bị thêm một chấn thương nữa ở mắt cá chân và đi cà nhắc nhưng khi được thay ra, Defoe nói trong phấn khích: “Đây là hat-trick ngọt ngào nhất sự nghiệp của tôi” để góp phần làm nên chiến thắng 4-0 cho tuyển Anh.

Phớt lờ những chỉ trích của truyền thông về đội hình 4-4-2 cứng nhắc đã khiến tuyển Anh thất bại tại VCK World Cup 2010, HLV Capello vẫn “ngoan cố” cho tuyển Anh ra quân với đội hình đó. Khác biệt rõ rệt nhất ngoài bộ trang phục mới với áo có nút phía trước cổ, vốn là mẫu áo rất xưa của tuyển Anh trong những năm đầu thế kỷ trước, là việc Defoe được đẩy lên trên Rooney (trong khi ở VCK World Cup vừa qua, Rooney là cầu thủ chơi cao nhất của tuyển Anh). Thêm vào đó, việc tuyển Anh vắng cặp bài trùng Lampard và Terry tưởng điềm xấu lại hóa ra điềm lành. Vắng bộ đôi trên, việc tuyển Anh có dịp thử nghiệm các cầu thủ trẻ đã khiến đội hình chơi uyển chuyển hơn nhờ Gerrard được đá ở vị trí sở trường (giữa sân) mà không sợ phải giẫm chân Lampard.

Trong số những cầu thủ chơi tốt cho đội Anh, ngoài những cái tên quen thuộc Defoe, Rooney, Gerrard, Ashley Cole, có thêm thủ môn trẻ Joe Hart. Đây là một dẫn chứng cho việc đội hình tuyển Anh đang dần được trẻ hóa. Dù vậy sau trận thắng này, tuyển Anh tiếp tục mang “thương tích đầy mình” khi trong danh sách chấn thương có thêm Defoe và Dawson. Điều đó cho thấy trận đấu vào tuần tới của tuyển Anh tại Thụy Sĩ sẽ không dễ dàng như trên sân nhà Wembley.

Khi nghe Defoe nói về “hat-trick ngọt ngào nhất”, tôi chợt nhớ lời hát trong bài Điều ngọt ngào nhất của ban nhạc rock U2: “Tình yêu của chúng ta là một thứ tình yêu đầy dông bão. Ồ, đó là điều ngọt ngào nhất”. Thật vậy, tôi và những anh bạn đồng hành xem bóng đá của tôi đều có chung suy nghĩ: “Dù có dông bão ra sao, hiện chúng ta vẫn khá hơn tuyển Pháp”.

Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010

Sinh ra với câu chuyện

TTCT - “Em đẹp như một bông súng!” - R. nói, và nếu gương mặt anh không thành thật tôi đã tưởng anh nói chơi. Tôi nhăn mặt: “Ở Việt Nam bông súng chỉ có mục đích nhổ cọng ăn lẩu mắm”, rồi ân hận vì đã hỏi dồn “đẹp như bông gì?”, phải chi cứ để lơ lửng vậy để tôi nghĩ mình đẹp như bông hồng, bông tulip, bông lan, bông thủy tiên phải hơn không.

Tôi nghĩ đến cuộc trò chuyện ngắn ngủi trên khi đọc quyển Trong những đêm Ả Rập của Tahir Shah, đoạn gặp bác sĩ người dân tộc Berber trong một quán cà phê ở Morocco. “Người Berber tin rằng họ được sinh ra với một câu chuyện bên trong mình. Nhiệm vụ của họ là đi tìm câu chuyện đó... Có người tìm ra ngay lập tức.

Quầy trái cây của người dân tộc Berber ở Chefchaouen, Morocco. Người Berber tin rằng ai cũng sinh ra với một câu chuyện trong mình - Ảnh: G.U.
Có người tìm cả đời không thấy”. “Khi bạn tìm thấy câu chuyện đó, tâm trí bạn như thể được thắp sáng. Ngay lập tức bạn biết đó là câu chuyện của mình. Sau đó, cả cuộc đời của bạn sẽ được trọn vẹn”. “Nhưng trên thế giới có bao nhiêu là câu chuyện, làm sao ta biết được câu chuyện nào gắn với mình?”.”Đó mới là điều phi thường. Nếu bạn đi tìm, tự câu chuyện sẽ tìm thấy bạn... giống như bằng trực giác”.

Tôi đọc đoạn này trên chuyến tàu sáng cuối tuần một ngày mùa hè nước Anh. Nắng rực rỡ và hai bên đường cây đã chuyển sang màu xanh đậm tràn trề sức sống, nhưng tự nhiên tôi nhớ đến buổi chiều tháng giêng, tuyết đổ đầy bên ngoài cửa sổ căn hộ của J., bạn thân tôi, những hàng cây trụi lá buồn rũ trong tuyết trắng. Radio đang tường thuật một trận bóng đá của giải ngoại hạng, và trong nhà có một người thợ sửa máy giặt đang cúi người tìm cách mở máy ra.

Tôi quay vào phòng khách, nói: “Tôi thích chiếc ghế da này của anh lắm”. J. ngước lên từ máy tính: “Nó cũ quá rồi, nhiều chỗ sờn”. “Đó mới là cá tính chứ, như thể nó đang kể cho mình nghe một câu chuyện”. Anh bảo thản nhiên: “Câu chuyện gì hả trời! Câu chuyện là nó cũ quá rồi, cần được thay”, kiểu hài hước mà người nước ngoài phải sống ở Anh một thời gian mới hiểu.

Tôi vào Internet tìm hiểu về bông súng, có thể đó là câu chuyện của tôi. Bức tranh Bông súng của Monet có thể được đấu giá lên đến 40 triệu bảng? Bác sĩ Hoa Súng trong Gặp nhau cuối tuần? Huyền thoại về cô gái da đỏ yêu anh chiến binh trên mặt trăng nên chạy theo mặt trăng suốt khu rừng, thấy bóng trăng in dưới hồ tưởng người cô yêu dưới đó bèn nhảy xuống tìm rồi chết đuối, chiến binh trên mặt trăng cảm thương tấm tình của cô nên biến cô thành bông súng, ngôi sao của dòng sông Amazon, chỉ nở khi trăng tròn và bầu trời trên rừng già hoàn toàn không có mây? Hay Muốn ăn bông súng mắm kho, lén cha lén mẹ xuống đò theo anh?

Hay “Ở phương Tây, bông súng là biểu tượng của những người sinh tháng 7”? Cái này có vẻ có lý. Tôi ngồi nhớ lại những sinh nhật trước xem có biểu hiện gì của việc tôi tìm ra câu chuyện hay câu chuyện tìm ra tôi không. Hai mươi năm trước, ở nhà “quê trớt” có biết sinh nhật là gì. Mười năm trước, sinh nhật đầu tiên ở nước ngoài, tôi đi chơi dọc bờ sông Singapore với Tú và Trung, chụp hình bằng máy ảnh đầu tiên sở hữu, những tấm hình sau này Trung lấy phim ra ánh sáng bị hư hết, làm tôi buồn mất một thời gian dài.

Hay sinh nhật năm nay khi tôi ngồi trên cầu thang dẫn xuống bếp nhà R., xem anh đang cắm cúi chuẩn bị bữa tối cho cả hai. Tôi nói: “Bữa nay em 29 tuổi, sang năm 30 rồi”. Anh ngừng tay, nhìn tôi và nói: “Nó chỉ là một con số”. Tôi kể cho R. về việc mỗi người đều sinh ra với một câu chuyện tôi đọc được ngày hôm trước. Tôi hỏi: “Câu chuyện của anh là gì?”. “Không biết, nhưng chắc chắn không liên quan tới khăn trải bàn” (*). Chuyện dừng lại ở đó. “Một ngày nào đó mình sẽ nghỉ một năm, đi vòng quanh thế giới” - anh nói.

“Em muốn quay lại Morocco, lúc đó em sẽ hỏi những người dân tộc Berber câu chuyện của em là gì”. Tôi muốn bảo anh vậy, nhưng không nói gì. Chúng tôi cụng ly. Hôm nay tôi 29 tuổi, sang năm 30. Nhưng 30 hay 70, đó chỉ là một con số. Điều quan trọng là tôi biết được điều bí mật: mình sinh ra với một câu chuyện.

NGÔ THỊ GIÁNG UYÊN (Hoddesdon)
__________

(*) Câu chuyện cuộc đời của bác sĩ người Berber nói về ba thầy tu đạo Hồi một hôm muốn ăn ngoài trời bèn cho thức ăn lên bàn, khăn trải bàn dài chấm đất, phải dùng những viên đá chặn lại để gió khỏi thổi bay khăn. Có con chó lảng vảng bên cạnh, một người nói: “Ta nói với nó ta không có thức ăn, để nó đi”. Người khác bảo: “Hành động tốt hơn lời nói”, rồi lấy thêm đá chặn bên dưới khăn trải bàn. Con chó bỏ đi. Một người trong số họ dịch lại lời nó nói trước khi bỏ đi: “Nó bảo: Nếu người phải ăn đá thì ta có hi vọng gì được ăn đồ ăn tử tế”.

Thứ Sáu, 3 tháng 9, 2010

Tuyển Anh chờ nguồn cảm hứng từ Gerrard

TT - Sau một mùa hè buồn của bóng đá Anh, các CĐV xứ sở sương mù không dám mong đợi gì nhiều nữa. Tinh thần các cầu thủ, theo lời đội trưởng Steven Gerrard là “đang ở giai đoạn thấp nhất”. Vì vậy, trận mở màn vòng loại Euro 2012 đầu tiên gặp Bulgaria trên sân Wembley mang ý nghĩa hết sức quan trọng.

Tuyển Anh chờ nguồn cảm hứng từ đội trưởng Steven Gerrard (phải) - Ảnh: Reuters
Trước giờ bóng lăn, với hàng loạt cầu thủ (Lampard, Ferdinand, Terry, Crouch, Lennon, Defoe...) dính đủ loại chấn thương từ xương sườn đến mắt cá, HLV Capello hẳn đang điên đầu. Hiện trong số ba thủ môn chỉ có mỗi Joe Hart đủ thể lực, buộc ông Capello phải gọi thủ môn mới 19 tuổi James Shea đang chơi cho đội hình dự bị ở CLB Arsenal để đủ quân số.

Bulgaria không phải là đối thủ mạnh ở châu Âu, nhưng CĐV bóng đá VN hẳn còn nhớ bàn thắng chỉ hai giây trước khi trận đấu bước vào phút 90 ngay trên sân Công viên các hoàng tử (Paris) của Kostadinov vào lưới đội chủ nhà Pháp một đêm đầu mùa đông 1993 làm đội Pháp chính thức bị loại khỏi World Cup 1994.

Mỗi lần nghĩ đến thời khắc buồn của bóng đá Pháp này, tôi lại nhớ lời thơ... Chưa bao giờ buồn thế/ Trời mùa đông Paris/ Suốt đời làm chia ly, được một nhà thơ người Việt ở Paris sáng tác mấy chục năm trước tình cờ lại vận vào CĐV đội gà trống Gaulois.

Và mùa hè nước Mỹ 1994, thế hệ vàng của bóng đá Bulgaria bất ngờ thắng đương kim vô địch Đức 2-1 tại tứ kết. Rõ ràng trong một buổi tối đẹp trời, Bulgaria vẫn có thể gây bất ngờ trên đất Anh dù đội hình hiện tại không còn tiền đạo Berbatov do anh đã chia tay đội tuyển.

Với những cầu thủ hiện tại, nhiều nhà chuyên môn tiên đoán Capello sẽ sắp xếp đội hình 4-3-3 hoặc 4-2-3-1. Tuy nhiên 4-2-3-1 xem ra là lựa chọn tốt nhất vì Gerrard sẽ được đá vị trí sở trường, dâng cao hơn cùng với Walcott và Adam Johnson hậu thuẫn cho Rooney.

Trong trận giao hữu với Hungary mới đây, tuyển Anh đã bị dẫn trước một bàn trong những phút ngắn ngủi đá với đội hình 4-4-2 kinh điển, sau đó khi chuyển sang 4-2-3-1, họ đã lội ngược dòng thắng lại 2-1 với hai bàn đều do Gerrard ghi.

Gerrard là mẫu cầu thủ luôn thể hiện sự điềm đạm và bản lĩnh ở những trận cầu quan trọng. Từng muốn rời đội tuyển quốc gia sau World Cup vừa qua, Gerrard đã suy nghĩ và quyết định ở lại vì muốn rời bóng đá Anh trong niềm vui, chứ không phải nhớ lại kỷ niệm buồn thảm bại 1-4 trước Đức tại World Cup 2010.

Gerrard ở lại với đội tuyển đơn giản vì: “Tôi muốn kể cho các con nghe tôi đã từng đá ở một trận bán kết hoặc chung kết cùng đội tuyển. Tôi đã đá cho đội Anh hơn 10 năm nhưng chưa vào được trận bán kết nào”.

Hơn ai hết, Gerrard hiểu được để vào được bán kết hay chung kết Euro 2012, bước đầu tiên là phải vượt qua vòng loại trước đã. Anh phải truyền được nguồn cảm hứng cho một đội Anh đang nặng trĩu gánh nặng tinh thần và chấn thương trên sân Wembley đêm 3-9.

Thứ Hai, 30 tháng 8, 2010

Redknapp hứng cái tát đau

TT - Sau khi đá bại đại diện Thụy Sĩ Young Boys 4-0 ở trận lượt về vòng đấu play-off để lần đầu tiên giành quyền tham gia Champions League và biến Anh thành quốc gia duy nhất có bốn CLB ở giải đấu năm nay, Tottenham đã bất ngờ trượt chân trước đối thủ chót bảng Wigan ở vòng 3 Giải ngoại hạng Anh.

Tiền đạo Pavlyuchenko của Tottenham thất vọng với trận thua 0-1 trước Wigan - Ảnh: Reuters
Kết quả này đúng là một cú sốc đối với cổ động viên Tottenham vì đội bóng con cưng của họ được chơi trên sân nhà, lại đang phấn khích tột độ. Hơn thế nữa, Wigan đang ỉu xìu sau hai trận thảm bại trước Blackpool và Chelsea, hứng chịu đến 10 bàn thua. Vậy mà Tottenham lại thua - một trận thua toàn diện khiến HLV Harry Redknapp chỉ có thể nói là “không còn gì để bào chữa”.

Nhiều người càng thêm bất ngờ với trận thua này vì HLV Redknapp nổi tiếng mẫu mực, kỷ luật và được xem là một tấm gương cho việc không ngủ quên trên chiến thắng. Chính HLV Redknapp sau trận đè bẹp Young Boys đã nói rằng “sẽ không có champagne chảy như suối” và ông muốn “ăn một cái bánh sandwich kẹp thịt heo muối, uống một tách trà”.

Đây là hai món rất giản dị ở Anh, tương tự như khi một HLV đội bóng ở VN vừa giành một trận thắng quan trọng lại đi mua một gói... xôi bắp và một ly cà phê đen để ăn mừng. Nhưng Tottenham đã thua và không ít người cho rằng họ đã ngủ quên trên chiến thắng!

Nhắc tới Redknapp, tôi nhớ lại vào tháng 2-2008 đi sinh nhật một người bạn, gặp lại một người bạn cũ là Spencer - một cổ động viên cuồng nhiệt của Tottenham.

Ở Anh nói chuyện quanh quẩn lại quay về chủ đề bóng đá, tôi nói: “Đội của anh dạo này nan giải quá hả?”, anh buồn bã: “Tôi sợ xuống hạng lắm, xuống hạng thì chết mất, hi vọng Redknapp cải thiện được tình hình” (đó là thời điểm Tottenham ngấp nghé bờ vực rớt hạng và vừa thuê HLV này về từ Portsmouth).

Tôi định nói: “Ồ, Redknapp hả? Hồi tôi học Đại học Southampton cách đây mấy năm, CLB thành phố tôi cũng thuê ổng về từ Portsmouth. Năm đó đội Southampton rớt hạng luôn, mà không chỉ rớt hạng đâu nhé, còn đứng chót giải”. Cũng may vài ly vang trắng chưa đủ làm tôi say để nói câu đó, nếu không chắc Spencer rầu rĩ suốt buổi tiệc.

Dù uy tín của HLV Redknapp không hề sút giảm nhờ chuyện cổ động viên Tottenham vẫn còn sướng với sự kiện đội nhà lần đầu tiên có mặt ở vòng bảng giải đấu danh giá Champions League, nhưng trận thua Wigan là một cái tát đau vào mặt ông. Nhưng bóng đá Anh vẫn thường xuất hiện những cái tát bất ngờ như thế bởi kết quả đội đầu bảng thua đội cuối bảng được xem rất bình thường.

Chính những cái tát đó mới là “hương vị đặc sản” của bóng đá Anh.

Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2010

“Kịch tính” cuộc đua đến sân Villa Park

TT - Sven Goran Eriksson, Ronald Koeman, Jurgen Klinsmann, Bob Bradley, Kevin MacDonald, Maradona, “mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười”. Các CĐV đội Aston Villa có lẽ không ngờ đội của mình lại được quan tâm đến vậy.

HLV Bob Bradley (trái) - một trong những ứng viên chiếc ghế HLV của Aston Villa - Ảnh: AFP
Năm ngày trước khi giải ngoại hạng bắt đầu, Martin O’ Neill “vùng vằng” rời CLB ở thành phố miền Trung nước Anh do bất đồng quan điểm về việc chuyển nhượng cầu thủ, mà giọt nước làm tràn ly là việc ông chủ Aston Villa bán tiền vệ James Milner cho Manchester City và nhiều khả năng sẽ bán Ashley Young và Brad Friedel, mà không hứa hẹn sẽ chi tiền mua cầu thủ khác. Trong bốn năm làm HLV, O’Neill đã mang lại nhiều thành công cho Villa với ba lần xếp hạng 6 ở giải ngoại hạng, vì vậy việc ông bỏ đi đã được kênh truyền hình Sky Sports cho là “một cái tát vào mặt”.

Bắt đầu mùa bóng, phong độ không ổn định của đội bóng thành phố Birmingham này làm các CĐV đau tim. Sau trận đầu thắng West Ham 3-0, chỉ trong tuần sau Aston Villa thảm bại nặng nề 0-6 trước Newcastle United. Tuy vậy, HLV tạm thời Kevin MacDonald vẫn là ứng cử viên nặng ký nhất cho chiếc ghế này vì hiểu tường tận Aston Villa do đã huấn luyện thành công đội tuyển dự bị của CLB này suốt bảy năm, nhưng trả lời phỏng vấn của BBC bản thân ông lại không chắc chắn mình có muốn làm HLV chính thức hay không.

Trong khi đó, Maradona cũng ngỏ ý muốn đến sân Villa Park vì “thích miền quê nước Anh và cách các bạn tôn trọng sự riêng tư”. Câu nói “trật vuột” này cùng với việc ông nổi tiếng lập dị đã khiến trang web goal.com nghĩ ra viễn cảnh sau khi Maradona được chọn làm HLV, trong buổi họp báo đầu tiên tổ chức tại Birmingham ông sẽ thú nhận mình lầm tưởng đây là ghế HLV cho đội tuyển... Ricky Villa ở thành phố Birmingham, tiểu bang Alabama miền Nam nước Mỹ, nhưng thôi lỡ rồi!

Thật ra, các công ty cá độ ở Anh đặt khả năng Maradona giữ chức này rất thấp. Xếp thứ nhì sau MacDonald là Bob Bradley, người đã huấn luyện đội Mỹ đứng đầu vòng bảng World Cup vừa qua. Sở dĩ tỉ lệ cá cược cho ông cao vì chủ Aston Villa cũng là người Mỹ như Bradley.

Cùng tỉ lệ là Sven Goran Eriksson, HLV người nước ngoài đầu tiên của đội Anh, người đã dẫn dắt tuyển Anh qua hai kỳ World Cup và một kỳ Euro. Khi ông ra đi, rất nhiều CĐV đã phản kháng kịch liệt và tổ chức nhiều cuộc vận động “Save our Sven” (Giữ lấy Sven của chúng ta), được giới truyền thông ủng hộ. Mặc dù trước và sau đó ông đã huấn luyện Lazio vô địch giải Seria A (giải vô địch Ý), hoặc Manchester City rồi đến hai đội tuyển quốc gia Mexico và Bờ Biển Ngà, các CĐV vẫn nhớ ông như người thầy đã phát hiện nhiều cầu thủ Anh trẻ.

Trong số các ứng viên cho chiếc ghế “nóng” này còn có cả Jurgen Klinsmann, người đã giúp bóng đá Đức lột xác năm 2006. Ông cũng là một trong những cầu thủ tôi yêu thích và mong được thấy tại Anh nhất, dù thời đá cho Tottenham những năm 1990 có vẻ là sai lầm nghề nghiệp lớn nhất của ông.

Cùng thời với Klinsmann, cựu cầu thủ Hà Lan Ronald Koeman được biết đến với những cú sút phạt vũ bão cho cơn lốc màu da cam năm nào và từng huấn luyện Ajax Amsterdam, Benfica và Valencia, cũng chính thức ngỏ ý muốn làm HLV Aston Villa.

Cuộc đua về sân Villa Park xem ra khá kịch tính. Không chỉ các CĐV Aston Villa mà cả nước Anh đang chờ đợi kết quả cuối cùng.

Thứ Ba, 24 tháng 8, 2010

666, con số của... thú hoang

TT - Đó là tựa đề bài hát của nhóm nhạc rock Iron Maiden mà kênh truyền hình BBC2 đã sử dụng trước khi khép lại mục bình luận bóng đá tuần qua, trước kết quả tưng bừng với ba trận cùng tỉ số 6-0 chỉ trong hai ngày.

Newcastle ăn mừng chiến thắng tưng bừng 6-0 trước Aston Villa - Ảnh: Reuters
“Tôi đã thấy gì, tôi có thể tin được những gì tôi thấy đêm đó là sự thật và không chỉ là giấc mơ”...

“666, con số của thú hoang. Sự hi sinh đã diễn ra đêm nay. Tôi đang trở lại, tôi sẽ trở lại...”.

Thật vậy, điểm lại lịch sử giải ngoại hạng Anh từ khi thành lập năm 1992 (trước đó giải được gọi là giải hạng nhất, First division), sẽ thấy trong vòng 18 năm chỉ có vỏn vẹn 20 trận kết thúc với tỉ số 6-0, vậy mà mới hai tuần bóng đá Anh đã “máu lửa” có đến bốn trận kết thúc với tỉ số này. Phóng viên Phil Shaw của nhật báo uy tín Independent (Anh) trong bài “6-0, 6-0, 6-0: tại sao giải ngoại hạng lại điên cuồng với bàn thắng?” đã so sánh kết quả ba trận bóng đá này như kết quả một trận tennis giữa Nadal với... một tay chơi tennis nghiệp dư bụng phệ chỉ có một tay!

Nếu như kết quả của Arsenal không gây ngạc nhiên mấy (quả vậy, những người xem trực tiếp trên sân Emirates và các chuyên gia phát biểu lẽ ra Arsenal phải thắng 12-0, 13-0 vì Blackpool để mất bóng quá dễ dàng), thì trận đội bóng mới lên hạng Newcastle United “giã” Aston Villa 6-0 đã gây ngạc nhiên cho không ít người.

Trong khi các CĐV của Blackpool dù mất 12 giờ đi về trên xe buýt đến London cổ vũ đội nhà vẫn tươi tỉnh khi trả lời phỏng vấn cho rằng “trước đây chỉ xem Arsenal trên TV, giờ được xem đội mình đá với các pháo thủ trên sân nhà, vậy là vui lắm rồi”, thì CĐV của Villa khóc bù lu bù loa, kêu gọi có chọn HLV nào thì chọn cho rồi để ổn định đội bóng.

Còn người vui nhất có lẽ là cựu cầu thủ Alan Shearer, khi đội bóng quê nhà Newcastle của anh ghi bàn thứ sáu, truyền hình chiếu cảnh Shearer trên khu vực khán đài đang hớn hở nhận tiền thắng độ từ một người bạn ngồi gần. Nhìn vào mấy tờ tiền có lẽ anh thắng 30 bảng (khoảng 900.000 đồng VN) nhưng trông Shearer vui còn hơn bắt được vàng. Sau đó ai theo dõi chương trình bình luận của kênh BBC2 mới được người dẫn chương trình cho biết: “Có người vui chưa kìa? Tôi xem bóng đá suốt mùa World Cup với Shearer, tin tôi đi, đây là lần đầu tiên anh ấy thắng độ kể từ đầu tháng 6 tới giờ”.

Một lần nữa, Chelsea lại càn quét bằng cơn mưa bàn thắng mới vào lưới Wigan (đội thua cả hai trận trên sân nhà với tỉ số gộp chung 10-0). Ngoài những CĐV trung thành của Chelsea, toàn bộ những CĐV đối thủ hay trung lập đều ngại việc đội bóng áo xanh chiếm lĩnh giải ngoại hạng, khiến cuộc chạy đua không còn hấp dẫn nữa. Nhất là sau trận Manchester United mất điểm vào phút cuối trước Fulham do sai lầm ở hàng phòng ngự, mà Sir Alex gọi là “ngớ ngẩn”, hiện chỉ mới có Chelsea thắng cả hai trận vòng đầu.

Tuy nhiên cũng chỉ sau hai vòng đấu đã có đến ba cầu thủ lập hat-trick là Drogba (Chelsea), Walcott (Arsenal) và Carroll (Newcastle). Với ba trận tiếp theo gặp toàn đối thủ yếu Stoke, West Ham và Blackpool, nhiều khả năng đương kim vô địch sẽ giành trọn thêm chín điểm nữa.

Nhưng đường đi đến chức vô địch cho bất cứ ai vẫn còn rất dài.