Thứ Ba, 17 tháng 8, 2010

Từ Blackpool đến Maradona...

TT - Có lẽ nên bắt đầu những câu chuyện ở vòng mở màn Giải ngoại hạng Anh bằng chiến thắng 4-0 của tân binh Blackpool trên sân Wigan.

CĐV nhí của tân binh Blackpool ngây ngất với chiến thắng 4-0 của đội nhà ngay trên sân Wigan - Ảnh: Reuters
Nhắc đến Blackpool người ta thường nghĩ đến một thành phố biển với một trong những bãi biển... xấu nhất nước Anh, nhưng lại thu hút hơn 6 triệu khách tham quan mỗi năm vì một lý do nào đó không ai hiểu được!

Khi đội này được lên hạng, nhiều CĐV các đội khác vui mừng vì trận nào đá trên sân Blackpool vào cuối tuần sẽ tranh thủ kết hợp đi chơi biển luôn, nhưng không ai nghĩ Blackpool sẽ tạo nên bất ngờ vì đây được xem là đội lót đường, cách đây chín năm còn chơi cho giải hạng tư. Bởi vậy, trận thắng 4-0 trước Wigan đã khiến cựu danh thủ anh Gary Lineker khen ngợi “Blackpool rocked!” (Blackpool giỏi quá!).

Những trận đầu tiên còn có nhiều điều thú vị khác. Khán giả truyền hình cả thế giới chắc hẳn phải bật cười khi thấy các cầu thủ Everton ra sân với màu áo... hồng cánh sen. Tôi nói đùa trông cả đội giống những cây son môi di động. Trang web chính thức của Everton xem ra rất tự hào về màu áo này, gọi đây là màu “bắt mắt”.

Trong khi đó, Chelsea mở đầu cuộc “càn quét” bằng cơn mưa bàn thắng vào lưới một đội mới lên hạng khác West Bromwich. Hầu hết cầu thủ Chelsea đều trải qua một kỳ World Cup thê thảm nhưng khi họ tái hợp lại đá hết sức ăn ý, cứ như World Cup vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng không có thật.

Cũng vào thứ bảy vừa rồi, Arsenal vui mừng trước việc HLV Arsene Wenger ký gia hạn hợp đồng đến năm 2014. Mặc dù vài năm trở lại đây những pháo thủ London không giành được chức vô địch nào nhưng phong cách Arsenal được xem là bóng đá đúng nghĩa, không vung tiền mua cầu thủ mà chú trọng đào tạo thế hệ trẻ đi lên.

Arsenal đã mở màn giải đấu bằng kết quả hòa 1-1 không đến nỗi làm cổ động viên nhà thất vọng trên sân Anfield của Liverpool. Xem lại bàn gỡ vào phút chót của Arsenal nhờ “tay củ gừng” của thủ thành Reina, các VĐV không thể nhịn được cười.

Nhưng “giật gân” hơn hết vẫn là sự kiện Maradona ngỏ ý muốn làm HLV đội Aston Villa. Người phát ngôn của Maradona cho biết ông “thích miền quê nước Anh và việc các bạn tôn trọng sự riêng tư”. Tờ nhật báo Telegraph viết: “Ai lắng tai kỹ sẽ nghe những tiếng cười khúc khích từ sân Villa Park”.

Tôi đọc tin này cũng không khỏi bật cười, vì thành phố Birmingham, nơi có đội bóng Aston Villa, là thành phố lớn thứ nhì ở Anh ồn ào và... xấu (thành thật xin lỗi những ai từng sống ở Birmingham), không có vẻ gì là miền quê yên tĩnh, và Maradona hình như không biết báo lá cải Ănglê soi mói đời tư giới bóng đá đến mức độ nào.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Giải ngoại hạng Anh đã chứng kiến nhiều điều kỳ thú, hứa hẹn một mùa bóng hấp dẫn đầy bất ngờ.

Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2010

Ngóng ngoại hạng Anh

TT - Gần ba tháng không được xem các CLB Anh tranh tài chính thức, phần lớn cổ động viên (CĐV) bóng đá Anh đang có những “withdrawal symptoms”, nghĩa là những triệu chứng mệt mỏi về cả thể chất lẫn tinh thần khi phải bỏ một thứ gì mình quá phụ thuộc vào, gọi nôm na là “vã”. Vì thế ai cũng đang trong tâm trạng trông ngóng Giải ngoại hạng Anh mùa bóng mới khai mạc vào thứ bảy 14-8.

Chelsea - một trong những đội được yêu thích nhất tại Giải ngoại hạng Anh - Ảnh: Reuters
Tôi cũng bị “vã” như nhiều CĐV Anh khác. Biết được điều này nên sinh nhật vừa rồi, người bạn thân đã tặng tôi tám vé đi xem những trận tranh Cúp Emirates trên sân Emirates của Arsenal, với sự tham gia của đội chủ nhà cùng AC Milan, Celtic và Lyon. Gọi là cúp nhưng thực chất giải này chỉ mang tính giao hữu để các đội tham dự rà soát lực lượng trước khi bước vào mùa giải mới.

Hai ngày cuối tuần xem bốn trận liên tiếp, trận này cách trận kia chỉ 15 phút, đủ cho những CĐV cuồng nhiệt nhất giảm bớt “cơn vã” Giải ngoại hạng Anh. Dù các đội tham gia đều là những tên tuổi lớn, nhưng phần lớn trong số hơn 60.000 khán giả trên sân Emirates đến đây không phải để xem những thần tượng bóng đá Ý, đội bóng xếp thứ nhì ở Giải vô địch Scotland Celtic hay CLB Pháp Lyon. Mục đích chính của chúng tôi là xem chân cẳng những cầu thủ mới ký hợp đồng với Arsenal đều của Pháp là tiền đạo Chamakh và hậu vệ Koscielny, xem họ đá với đồng đội mới ra sao.

Giải ngoại hạng Anh mùa bóng mới có quá nhiều câu chuyện hấp dẫn. Việc ông Roy Hodgson sang làm HLV của Liverpool sau thành công với Fulham hoặc HLV Martin O’Neill đột ngột rời Aston Villa vào phút cuối là những đề tài nóng hổi của truyền thông. Nước Anh cũng thật sự “sốt” khi chứng kiến Manchester City xài tiền như nước, mua về hàng loạt cầu thủ đắt tiền. Ai cũng chờ xem liệu tiền bạc có mua được thành công như những gì Chelsea đã làm từ thời nợ như chúa chổm sang thời hoàng kim của tỉ phú Nga Avramovich những năm nửa cuối thập niên này.

Nhưng lý do lớn nhất khiến mọi người hồi hộp chờ đợi là chuyện Giải ngoại hạng Anh bị sức ép từ nhiều phía buộc phải thay đổi. Kết quả bết bát của đội tuyển quốc gia tại World Cup làm báo chí kêu gọi phải thay đổi kết cấu thi đấu và tổ chức của Giải ngoại hạng Anh để các cầu thủ Anh không bị “tơi tả” về thể lực trong và sau mùa. Khó khăn sắp tới là làm sao đội tuyển quốc gia có được phong độ tốt trong khi vẫn duy trì tính hấp dẫn của giải được yêu thích nhất hành tinh này.

Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2010

Bánh mì thơm, cà phê đắng

TT - Quyển sách tập hợp những tản văn "Lan man ẩm thực châu Âu" như tác giả Ngô Thị Giáng Uyên tự gọi. Tập sách thứ ba (sau Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương và Sống xanh) này tiếp tục cho thấy Giáng Uyên có năng lực ghi chép và truyền đạt một cách giản dị nhiều vẻ đẹp và mùi vị sinh động từ đời sống riêng nhiều trải nghiệm du lịch thú vị.

Sách do Tủ sách Tuổi Trẻ và NXB Trẻ ấn hành
"Bánh mì thơm" của cô liên tục kích thích vị giác cũng như niềm đam mê khám phá văn hóa ẩm thực của người đọc, dắt người đọc đi vào những ngõ ngách quán xá trời Âu, để người đọc nếm cùng cô những món ngon, thức lạ từ Anh, Slovenia, Phần Lan đến Pháp, Ý, Thụy Ðiển, Hi Lạp...

Ðọc "Lan man ẩm thực châu Âu", nhưng khép sách tác giả lại khiến người đọc bồi hồi nghĩ đến cảm giác nhớ nhung món ăn Việt khi phải xa quê hương - từ món ba khía mặn mòi vị cực nhọc đến vị nước mắm "thấm vào tận xương tủy"...

KHẢ LINH

Thứ Hai, 9 tháng 8, 2010

Về đâu 4-4-2?

TT - Giới chuyên môn Anh không chỉ bàn luận về cuộc cải tổ tuyển Anh của HLV Capello mà còn tranh cãi sôi nổi về chiến thuật 4-4-2 được ông áp dụng cho đội tuyển tại World Cup 2010.

Chiến thuật bóng đá 4-4-2 ra đời tại Anh và đem lại nhiều vinh quang cho các đội tuyển quốc gia, CLB. Đội hình 4-4-2 của Anh vô địch World Cup 1966, để rồi sau đó chiến thuật này với điểm mạnh dựa vào các cầu thủ chạy cánh chuyền bóng vào cho tiền đạo được áp dụng rộng rãi.

Trong số những đội bóng thành công với 4-4-2 có Brazil với chức vô địch World Cup 1970, AC Milan dưới thời Arrigo Sacchi cuối thập niên 1980 và hai đội bóng lớn nhất Giải ngoại hạng Anh là Arsenal và Manchester United cuối thập niên 1990 trở đi.

Ngay cả lối bóng đá tấn công tổng lực (total football) của Hà Lan trước đây cũng được xây dựng trên nền móng chiến thuật này.

Nhưng World Cup 2010 đã cho thấy sự thoái trào của chiến thuật này. Quả thật nếu theo dõi báo chí Anh thường xuyên sẽ thấy hầu hết đều bất đồng với quyết định dùng chiến thuật 4-4-2 của HLV Capello, khi Rooney đá cặp với Defoe hoặc Heskey, hai cầu thủ có phong độ không ổn định (bản thân Rooney trải qua một kỳ World Cup tệ hại hơn ai hết). Trong khi với 4-3-2-1 hoặc 4-2-3-1, Rooney sẽ có được hỗ trợ đáng kể từ Gerrard.

Đúng như lo lắng của nhiều người, tuyển Anh đã “nát như tương” trước đội hình 4-2-3-1 của Đức, khi khoảng trống trước và sau bốn trung vệ Anh đã bị tiền vệ Mesut Ozil tận dụng triệt để.

Phóng viên thể thao kỳ cựu Jonathan Wilson của nhật báo Guardian (Anh) mới đây đã có một bài viết mang tựa “Tương lai 4-4-2 sẽ ra sao?”, cho rằng Hà Lan vào đến trận chung kết cũng nhờ 4-2-3-1 khi hai trung vệ và ba tiền vệ sắp thành hình chữ W, tạo nên những tam giác đan vào nhau khó xuyên qua.

Còn Tây Ban Nha có được chức vô địch nhờ các cầu thủ trong đội đã chơi chung với nhau trong cùng CLB nhiều năm, áp dụng thành công chiến thuật 4-3-3 của Barcelona trước khi chuyển qua 4-2-3-1 ở trận gặp Đức tại bán kết.

Thật ra 4-4-2 cũng có nhiều ưu điểm. Sự vượt trội của Arsenal cuối thập niên 1990 đến đầu những năm 2000 phần lớn nhờ HLV Arsene Wenger áp dụng chiến thuật này một cách xuất sắc, phát huy thế mạnh của tiền đạo Hà Lan Dennis Bergkamp, người được giới chuyên môn đánh giá là cầu thủ kinh điển cho 4-4-2.

Khoảng một nửa các CLB ở Giải ngoại hạng Anh vẫn áp dụng đội hình này. Ở Anh cũng có một tờ báo chuyên về bóng đá tên Four Four Two (Bốn Bốn Hai). Vì vậy, trước khi bắt đầu những trận vòng loại Euro 2012, người Anh cũng hồi hộp chờ xem HLV Capello sẽ có những thay đổi gì về chiến thuật.

Người ta dự đoán đội Anh có thể sẽ chuyển sang sơ đồ 4-3-2-1 nhưng tất cả vẫn còn tùy thuộc phong độ các cầu thủ được ông Capello chọn.

Chủ Nhật, 8 tháng 8, 2010

Hoa dại ở Polperro

TTCT - Polperro nằm ở phía đông Cornwall, vùng biển đẹp nổi tiếng ở miền tây nước Anh với những cánh đồng sau vài cơn mưa rào mùa xuân lên xanh như ngọc, những vách đá gồ ghề sóng biển vỗ tung bọt trắng, những bãi biển cát trắng mịn và nước trong veo.

Ngôi nhà chờ có mái che dành cho khách trú mưa trên núi nhìn xuống biển cũng chìm lấp trong hoa
Với bến cảng nhỏ xíu, những con đường lát đá cuội hẹp tưởng như chỉ cần dang hai tay ra là đụng vào nhà lúp xúp hai bên, Polperro nổi tiếng quanh co như ma trận, hệ thống vệ tinh SatNav vẫn lẫn lộn lung tung. Thỉnh thoảng một chiếc xe loạng choạng lên dốc, đi lòng vòng rồi người trong xe kéo cửa kính xuống, hỏi dân địa phương nơi mình cần tới. Tuy phát triển du lịch nhưng Polperro vẫn là một làng chài cổ kính có từ thế kỷ 13.

Ở đây, ngoài những con thuyền nhỏ có 13 thuyền đánh cá lớn với kích thước và cấu tạo khác nhau để đánh bắt một loại hải sản chuyên biệt: thuyền bắt sò điệp, thuyền bắt cua, thuyền đánh cá với nhiều loại lưới tùy theo loại cá từng mùa - cá tuyết từ tháng 11 đến tháng 2, bống mú vào cuối hè, cá thu vào mùa thu và mùa đông... Toàn bộ thuyền đều dùng kỹ thuật đánh bắt có từ xưa, không gây hại đến môi trường.

Những ngôi nhà sơn trắng nhỏ như hộp diêm trên núi, nhìn xuống vịnh nước trong vắt với những con thuyền trôi và hoa kim tước mọc tràn xuống chân đồi
Những con đường ở Polperro có nhiều con suối róc rách chảy, hai bên bờ mọc đầy hoa. Suốt dọc đường đi, chúng tôi bắt gặp nhiều ngôi nhà nhỏ sơn trắng với những đường trang trí sặc sỡ, ở Anh gọi là màu ice cream pastel - những màu tươi giống như màu kem ăn. Có mấy quầy bán hải sản nấu sẵn đựng trong cốc nhựa. Tôi mua một cốc ốc whelks có chan nước giấm, ăn dai dai sần sật giống ốc nhảy ở Việt Nam.

Sau nửa giờ leo dốc, chúng tôi đứng trên đỉnh cao gió lồng lộng, hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng ong bay vo ve và thỉnh thoảng có tiếng rít của chim hải âu vút qua. Hoa dại mọc đầy sườn núi: hoa mao địa hoàng màu hồng, hoa thạch nam và thạch thung dung tím, hoa cúc trắng...

Ngôi nhà chờ có mái che dành cho khách trú mưa trên núi nhìn xuống biển cũng như chìm lấp trong hoa. Cảnh vật miền quê êm đềm, không khác mấy so với bức tranh Polperro được họa sĩ William Penn Morgan vẽ từ hơn trăm năm trước. Nên thật khó tin cách đây không lâu, dân làng Polperro đánh cá mòi vào ban ngày và... buôn lậu vào ban đêm.

Điều ấy khiến tôi bật cười khi nhớ lại mấy câu thơ: Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới/ Nước bao vây cách biển nửa ngày sông/ Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng/ Dân trai tráng bơi thuyền đi... buôn lậu (thật ra, nguyên văn câu cuối trong bài thơ dài của Tế Hanh là Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá, nhưng báo Tuổi Trẻ Cười đã cải biên khi viết về một vùng biển buôn lậu ở miền Trung cách đây gần 20 năm).

Quả vậy, nhiều thế hệ dân đánh cá ở Polperro đã buôn lậu, nhất là vào thế kỷ 18 do chiến tranh với Mỹ và Pháp, khiến nước Anh buộc phải đánh thuế cao nhiều mặt hàng, khi đó Polperro là một trong những “đại bản doanh” của tệ nạn buôn lậu. Thuyền ngư dân ngoài tôm cá còn chở thêm những thùng rượu brandy, rượu gin, trà và thuốc lá nhập lậu, khi cập bến được mang giấu ở những hốc đảo và khe núi hẻo lánh rồi chở đi London hoặc sang cả Ý. Ở Polperro ngày nay có cả bảo tàng buôn lậu, trưng bày những “di sản” của thời khét tiếng xưa.

Patrick từ trên núi đi xuống, máy ảnh nặng trĩu trên cổ. Anh chàng người Pháp này làm việc cho một công ty ở Anh hai năm và sắp chuyển sang Đức nên tranh thủ thời gian còn lại đi khắp nơi ở Anh. Trong vòng một tháng, anh rong ruổi nhiều hơn tôi đi sáu tháng. Tôi bảo: “Từ từ chớ, Anh với Đức cũng gần mà, lâu lâu qua thăm rồi đi tiếp” nhưng anh lắc đầu: “Không, phải tranh thủ trời nắng mà đi. Sang Anh không biết đâu mà lần”.

Như để minh họa cho lời Patrick, bầu trời vừa xanh biếc đã vần vũ mây đen, ngoài khơi xa cảnh vật như chìm vào mây mù. Chúng tôi chạy trối chết xuống chân đồi, qua những con đường đá cuội quanh co đến chỗ đậu xe nhưng vẫn bị ướt.

Sau đó, tôi mới tình cờ biết được loài hoa vàng trên những sườn đồi Polperro là hoa kim tước nhờ đọc những truyện của Mary Wesley, nhà văn từng gắn bó nhiều năm với miền tây nước Anh và với Cornwall.

Nhiều đoạn văn trong những câu chuyện của bà làm sống dậy trong tôi những kỷ niệm Cornwall với những cánh rừng thưa, hoa dại bên suối và con đường mòn một bên biển, một bên núi từ Polperro đến những miền lân cận: “Tôi sẽ trồng những cánh rừng thưa đầy cây sồi, cây dẻ và xen lẫn trong đó những cây anh đào nở hoa. Tôi sẽ trồng những cây anh đào theo vòng tròn và uốn lượn, để nếu sau này có ai đó bay ngang sẽ thấy tên Calypso đánh vần bằng những bông hoa” (Bãi cỏ hoa cúc trắng).

Một góc làng chài

Một ngôi nhà nhỏ sơn trắng với những đường trang trí sặc sỡ

Thứ Tư, 30 tháng 6, 2010

Môn thể thao “đổ thừa”

TT - Hôm diễn ra trận Anh - Đức, chúng tôi tụ tập ở nhà người bạn Jason phía bắc London ăn barbecue, uống rượu Pimms. Kế hoạch là ăn trưa, xem trận Anh - Đức, sau đó ở lại xem Argentina - Mexico lúc 7g30 tối giờ địa phương, nhưng sau trận đấu ai cũng “xụi lơ” kéo nhau về hết.

CĐV Anh xem bóng đá tại quê nhà thất vọng vì trận thảm bại của Anh - Ảnh: AFP
Ở nhà xem còn vậy, ai bỏ gần 10.000 bảng Anh (gần 300 triệu đồng) đi Nam Phi cổ vũ “tam sư” đều khóc ròng vì tiếc của. Trong buổi xem bóng đá, anh bạn Jonathan nói một câu đúng với tinh thần hài hước kiểu Ănglê: “Thật bực bội nhưng phải công nhận đội Đức... ngoại hình đẹp hơn, trang phục cũng đẹp hơn”. Ý anh nói rằng đội Anh vì đá dở về nhì vòng bảng nên phải mặc màu áo dự bị, trong khi Đức được mặc màu áo chính thức.

Tôi nhớ trận đầu tiên Capello làm HLV tuyển Anh ngày 6-2-2008, trước giao thừa ở VN, cũng là trận duy nhất của đội tuyển mà tôi có cơ hội xem trực tiếp trên sân Wembley. Sau bàn thắng 2-1 của Anh, anh bạn Alastair dang hai tay ra giả bộ kiểu cách như trong kịch quý tộc châu Âu cổ: “This is the dawning of a new era” (Đây là khởi nguồn cho một kỷ nguyên mới). Tôi giả bộ nghe không rõ, hỏi lại: “What? This is the dawning of a new error?” (Cái gì? Đây là khởi nguồn cho một sai lầm mới hả?) làm anh chàng trợn mắt tức tối, còn mọi người xung quanh bật cười. Nói giỡn vậy mà hơn hai năm sau thành sự thật.

Tờ Independent, một trong những tờ báo giá trị và nghiêm túc nhất ở Anh, sau khi đội Anh về nước đã có bài báo: “Nước Anh thức dậy với một môn thể thao mới, môn “đổ thừa”, trong đó liệt kê Capello đổ thừa trọng tài không công nhận bàn thắng của Lampard, còn cầu thủ đổ thừa HLV, báo chí và fan đổ thừa cả HLV lẫn cầu thủ...".

Riêng tôi, dù công nhận kỳ này đội Anh đá quá tệ vẫn hi vọng môn thể thao “đổ thừa” sẽ không còn đất sống, để ngày kia thức dậy thấy nước Anh đã phát minh môn thể thao vua sang trang mới, đẹp hơn và hay hơn. Những ngày còn lại tôi ủng hộ Đức và Hà Lan vậy.

Chủ Nhật, 27 tháng 6, 2010

World Cup bây giờ mới bắt đầu

TT - “Trận đầu tiên thất vọng. Trận thứ hai bị sốc. Trận thứ ba thở phào”. Roland - làm việc cho một công ty phần mềm ở khu Liverpool Street, trung tâm thành phố London - đã tóm tắt cảm xúc của mình qua ba trận vòng bảng vừa rồi của đội tuyển Anh một cách ngắn gọn nhưng phản ánh tâm trạng của hầu hết người Anh trong hai tuần qua.

CĐV Anh xem trận Anh - Slovenia tại một quán bar ở London vui mừng sau khi chứng kiến đội nhà vượt qua vòng bảng - Ảnh: Reuters
Cũng phải thôi, kết quả “huy hoàng” ở vòng đấu loại làm dân Anh lòng vui như mở hội, cứ như thể cầm chắc cúp vô địch World Cup trong tay.

Dù khủng hoảng kinh tế chưa qua hẳn, dù đất nước có chính phủ mới chưa biết sắp tới khá hơn hay tệ hơn, người hâm mộ môn thể thao vua ở quốc đảo vẫn hào hứng khuân về nhà tivi màn hình phẳng, bia rượu, quần áo thể thao... Hãng cung cấp điện thoại di động O2 còn cho ra loại sim dành riêng cho World Cup, chỉ cần nạp 15 bảng Anh, mỗi bàn thắng của đội Anh trong suốt giải bạn sẽ được tặng 5 bảng. Tôi cũng hồ hởi đăng ký, hi vọng đội Anh ở bảng yếu chí ít gì cũng ghi được ít nhất năm bàn, vào vòng trong tệ lắm cũng hai bàn nữa, nhưng tới giờ hết vòng bảng vẫn chưa lại vốn mà còn phải theo O2 luôn vì lỡ đặt sim.

Trận đầu tiên gặp Mỹ làm dân địa phương giật mình vì lối đá đẹp, có phong cách của tuyển Anh ở vòng loại khu vực không thấy đâu, chỉ thấy rời rạc và kém hiệu quả. Đến trận gặp Algeria thì chỉ còn thiếu nước ôm mặt khóc hu hu, vì các cầu thủ con cưng toàn chơi bóng dài, chuyền trật lên trật xuống và trông như chưa bao giờ đá chung với nhau.

Trận đấu thứ ba quan trọng đến nỗi gần như tất cả các văn phòng ở Anh đều đóng cửa vào lúc 14g45.

15 phút trước khi trận đấu bắt đầu, nhiều công ty còn đặt riêng phòng ở quán bar hoặc pub (quán rượu) cho nhân viên đến xem, cho uống bia hết cỡ, công ty trả tiền. Báo chí, truyền hình trước trận đấu hối thúc HLV Capello thay đổi chiến thuật, trong khi “bố già” vẫn làm ngơ trước búa rìu dư luận.

Tôi có một cuộc họp vào đúng lúc trận đấu diễn ra. Bạn thân của tôi tên Jeremy, người luôn cập nhật thông tin từng giây một và gọi Capello là “bố già mafia”, bảo: “Trời, trận quan trọng này mà phải làm việc, sao nghiệt ngã quá vậy?”. Đến khi họp xong, trận đấu đã được 20 phút, trạm xe điện vắng tanh khác hẳn ngày thường trong khi những quán pub đông nghẹt người, ai cũng hướng về màn hình, căng thẳng. Cuối cùng dân Anh cũng thở phào nhẹ nhõm...

Trước trận gặp Đức, nhiều người hâm mộ Anh không tránh khỏi cảm giác lo âu vì những trận gần đây Anh thường thua Đức ở lượt đá luân lưu. Sau khi biết Đức nhất bảng D và sẽ gặp Anh, trang web của BBC đăng tin: “Một thống kê không có lợi cho chúng ta, Đức luôn vào đến vòng tứ kết World Cup kể từ năm 1938”. Tôi đem điều này nói với Roland, anh nhún vai: “Không sao, nếu thua thì thôi, còn nếu mình thắng Đức thì đội nào mình cũng thắng được, về mặt tâm lý sẽ rất có lợi”.

Quả vậy, hai tuần đầu tiên trời London thường se lạnh và âm u, không mang không khí World Cup của những mùa hè nóng bỏng như trước. Ngày đội Anh giành quyền vào vòng trong, trời nắng chói chang và bắt đầu nóng đổ mồ hôi. Chủ nhật này tôi cùng nhiều người bạn tổ chức tiệc barbeque ngoài trời, vừa ăn thịt nướng, bánh mì với rượu Pimms ngâm dâu tây và lá bạc hà vừa xem trận đỉnh cao Anh - Đức trong khi ngoài trời còn nắng rực rỡ.

Với nhiều người Anh, World Cup bây giờ mới bắt đầu.